vụng trộm yêu thầm không thể giấu tiểu thuyết

“...”

Tay cầm cố điện thoại thông minh của Tang Trĩ khựng lại. Cô ngửng đầu lên quan sát về phía anh, góc nhìn rỗng trống rỗng, còn nghi ngại đem nên tự bản thân ko tỉnh rượu nên nghe khuyết điểm hay là không.

Bạn đang xem: vụng trộm yêu thầm không thể giấu tiểu thuyết

Trong xe pháo không hề lời nói gửi, chỉ mất bạn dạng nhạc em vơi vẫn đang rất được phân phát.

Hồi lâu sau, Tang Trĩ mới nhất lấy lại lòng tin, ngờ ngạc phản ứng: “Hả?”

Đoàn Gia Hứa quan sát về phía đằng trước, góc mặt mũi nghiêng khía cạnh sắc đường nét, điểm hầu kết tạo nên trở nên một đàng cong hấp dẫn. Nghe thấy giờ cô, khóe mồm anh cũng giương lên, ngữ khĩ vô nằm trong tự động nhiên: “Sao thế?”

Tang Trĩ căn vặn lại: “Anh vừa phải thưa gì cơ?”

Đoàn Gia Hứa thực hiện như không hiểu nhiều thắc mắc của cô: “Hửm?”

Tang Trĩ: “A?”

“A vật gì nhưng mà ạ.” Sắc mặt mũi Đoàn Gia Hứa ko thay đổi, thong dong nhã nhặn vô nằm trong, cười cợt bao nhiêu tiếng: “Anh thưa gì à?”

“...” Tang Trĩ ngập ngừng mãi mới nhất đáp: “Không đem gì ạ.”

Đoàn Gia Hứa chỉ cười cợt ko thưa gì.

Tang Trĩ kỳ kỳ lạ nhìn anh, rồi lại lừ đừ rãi thu lại góc nhìn, hoang mang lo lắng quay đầu sang một bên thanh lịch phía không giống. Cô cúi xuống, lấy vào trong túi rời khỏi một chiếc bình lưu giữ nhiệt độ, xối một ly nhằm tu.

Chú ý thấy thế, Đoàn Gia Hứa hỏi: “Em tu gì thế?”

Tang Trĩ nhíu mi, xối thêm 1 ly nữa: “Uống trà giải rượu ạ.”

“...”

Lông mi Đoàn Gia Hứa nhếch lên, thần sắc dường như như chột dạ, hiền hòa nói: “Ừm, tu nhiều một chút ít.”

Dư âm của cơn say ngày qua nghe đâu vẫn còn đấy, Tang Trĩ thời điểm hiện nay thấy vừa phải ói nao vừa phải làm cho đầu đau. Cô không tồn tại khẩu vị ăn cơm trắng, chỉ ham muốn ăn chút ngược cây hoặc tu chén bát canh lạnh lẽo gì bại liệt.

Đoàn Gia Hứa tâm trí một lúc rồi ra quyết định cho tới một quán chuyên nghiệp khoản Quảng Đông ở sát bại liệt. 

Lúc trải qua tiệm ngược cây, Đoàn Gia Hứa nhập mua sắm nhì vỏ hộp dâu tây. Trong khi ngóng Tang Trĩ gọi khoản, Đoàn Gia Hứa cầm cố nhì vỏ hộp dâu cút cọ sạch sẽ.

Tang Trĩ lật giở thực đơn hồi lâu, ở đầu cuối chỉ gọi một chén bát cháo trứng muối hạt thịt nạc thăn.

Thấy Đoàn Gia Hứa quay trở về, Tang Trĩ đẩy thực đơn cho tới trước mặt mũi anh: “Em chọn lựa được khoản rồi. Anh coi demo coi ham muốn nên ăn gì thì gọi cút.”

Đoàn Gia Hứa nhằm vỏ hộp dâu xuống, rút tờ khăn giấy má vệ sinh thô tay rồi nhận lấy thực đơn. Anh nhìn qua quýt một lượt, hỏi: “Chỉ ăn một chén cháo đem no không?”

“Em không thích ăn bao nhiêu khoản này.” Tang Trĩ chỉ chỉ: “Em ham muốn ăn dâu cơ.”

“Ăn gì bại liệt lót bụng tiếp tục rồi vừa được ăn.” Đoàn Gia Hứa cầm cố cây bút lên, dựa vào khẩu vị của Tang Trĩ chọn lựa thêm bao nhiêu khoản nữa, “Uống trà trước cút, anh còn tồn tại chuyện ham muốn căn vặn em.”

“...”

Giọng điệu anh nghe đem không giống gì đang được quyết định tính tuột ko cơ chứ!

Tang Trĩ ngay lập tức tức thì ghi nhớ cho tới chuyện tối qua quýt cho tới quán rượu, theo gót bạn dạng năng giải thích: “Quán rượu ngày qua sát ngôi trường bọn em, nên cũng chỉ toàn SV thôi. Sinh viên ngôi trường em cũng hoặc cho tới bại liệt lắm.”

Đoàn Gia Hứa fake thực đơn cho tới nhân viên cấp dưới đáp ứng, mí đôi mắt khá thổi lên, nhàn rỗi nhạt nhẽo nhìn cô.

“Sau ni em sẽ không còn tu rượu tùy tiện nữa.” Tang Trĩ thưa, “Cũng ko tu rượu nữa, em cũng ko biết rượu ngày qua em tu nặng nề vì vậy nhưng mà. Em thấy tửu lượng tôi cũng ko xoàng nên mới nhất tu cố cho tới ngoài tiêu tốn lãng phí thôi.”

“Đi với ai?”

“Bạn nằm trong chống ạ.”

“Thật?” Đoàn Gia Hứa chống một tay lên cằm, đôi mắt khẽ cụp xuống nhìn trực tiếp nhập cô, “Sao anh còn nghe thấy phổ biến của nam giới sinh nhỉ?”

Tang Trĩ ghi nhớ lại: “Đó là các bạn của người tiêu dùng nằm trong chống em.”

“Giọng nghe cũng thân quen tai đấy.” Hình như ghi nhớ rời khỏi gì bại liệt, Đoàn Gia Hứa đùng một phát lên giờ, ngữ khí vẫn ko đậm ko nhạt nhẽo như cũ: “Tang Trĩ, cậu đem rảnh không? —“

“...” Tang Trĩ phảng phất sửng bức căn vặn lại: “Cái gì cơ ạ?”

Khóe đôi mắt Đoàn Gia Hứa giương lên: “Là người này nên không?”

Tang Trĩ vẫn còn chưa kịp phản ứng: “Người nào là cơ—?”

Còn ko dứt câu, nhập đầu đùng một phát hiện thị hình hình họa ban đêm trước tiên Đoàn Gia Hứa vào viện, bị anh nghe thấy đoạn lời nhắn thoại của Giang Minh. Chính là câu các bạn này.

Sao lão già cả này sẽ không đi làm việc công an nhỉ.

Cái này nhưng mà cũng nghe thấy được.

Cảm giác như bản thân bị nhìn xuyên qua, Tang Trĩ cảm nhận thấy ko tự do lắm: “Thì sao chứ? Em cũng biết cậu ấy, đâu nên người xấu xí gì. Em thực hiện sai chuyện gì đâu.”

“Cậu nam giới sinh này biệt danh là nam giới hồ nước ly?” Đoàn Gia Hứa thực hiện như ko nghe thấy, cầm cố lạnh lẽo trà lên, xối tràn chén của cô ý, “Phải không?”

“...”

Nghe anh thưa, Tang Trĩ thấy chột dạ, khí thế cũng tan biến phân nửa. Cô không đủ can đảm nhìn anh, giải cỗ cúi đầu hấp thụ nước, hàm hô nói: “Không nên.”

Đoàn Gia Hứa cong môi cười: “Vậy thưa anh nghe chút coi.”

Toàn là câu nói. khách hàng sáo.

Rõ ràng người này là đang được ham muốn hóng chuyện.

Tang Trĩ ngược quyết kể từ chối: “Không được.”

Yên lặng nhập phút chốc.

Tang Trĩ lặng lẽ liếc nhìn anh một chiếc, thấy anh cũng ko nhìn bản thân nhưng mà phía đôi mắt về phía mặt mũi bàn, nhịn nhường như đang được tâm trí gì bại liệt. Tang Trĩ cho rằng anh không thích căn vặn nữa, sẵn sàng gửi chủ thể.

Đoàn Gia Hứa đùng một phát tái diễn một thứ tự, rời khỏi chiều tâm trí. “Nam – hồ nước - ly.”

“...”

Đoàn Gia Hứa gật gù: “Vây đem nên loại nhìn đẹp nhất như đàn bà không?”

Ban đầu Tang Trĩ còn ko quyết định vấn đáp anh tuy nhiên sau khoản thời gian nghe hoàn thành câu này, lại ko nhịn được nhìn thanh lịch, góc nhìn giới hạn bên trên mặt mũi anh 2s, vì thế anh cãi lại: “Không nên, loại như thể...”

Nói cho tới phía trên cô lại yên ổn bặt, lại tự động bản thân tâm trí rồi nói: “Làm một yêu tinh rất rất man.”

“...”

Sắc mặt mũi Đoàn Gia Hứa xoàng cút, tiếng nói cũng đem theo gót bao nhiêu phần ko tin: “Gì cơ?”

Cô suy nghĩ về người đang được ngồi ngay lập tức trước mặt mũi bản thân, tuy nhiên anh ko hề hoặc biết, lại còn cảm nhận thấy bao nhiêu câu nói. miêu tớ của cô ý là phí đàng, ko thể nào là tồn bên trên được.

Tang Trĩ ko biết nên trình diễn miêu tả xúc cảm thời điểm hiện tại rời khỏi sao, âm thầm thì: “Dù sao em cũng đâu đem thưa sai, đó là loại vì vậy.”

Ngay thời điểm hiện nay, cháo của Tang Trĩ được bưng lên.

Cô không thích nối tiếp vấn đề này nữa, kinh hoàng bị anh căn vặn nhiều lại càng dễ dàng lộ. Tang Trĩ cầm cố thìa, san nửa chén bát cháo, thuận mồm hỏi: “Anh vẫn muốn ăn cháo không?”

Đoàn Gia Hứa đẩy loại chén bát sát về phía cô, “Em cứ ăn cút.”

Tang Trĩ gật đầu, thực hiện cỗ triệu tập ăn uống hàng ngày, ko thưa gì nữa.

Nhưng mẩu chuyện nhịn nhường như vẫn ko kết thúc giục, chẳng bao nhiêu chốc Tang Trĩ thấy Đoàn Gia Hứa chính thức hỏi: “Tiểu Tang Trĩ, đem nên em mến bao nhiêu thương hiệu cơ bắp không?”

“...” Tang Trĩ không thích vấn đáp, ko sung sướng nói: “Anh chớ nhiều chuyện vì vậy nữa được không?”

“Sao lại là nhiều chuyện được?” Đoàn Gia Hứa hài hước, “Anh trước đó chưa từng bắt gặp người nào là như vậy, nên tò mò căn vặn thôi nhưng mà.”

Tang Trĩ nhịn câu “Anh tự động soi gương là được rồi” xuống, thấp giọng chỉ trích: “Đây ko nên nhiều chuyện thìa là gì. Anh là kẻ nhiều chuyện nhất em từng biết nhập đám đàn ông đấy.”

“...” Đoàn Gia Hứa nhíu mi, “Nhất cơ à?”

Mí đôi mắt Tang Trĩ cũng ko thèm động: “Đúng vậy.”

Đoàn Gia Hứa: “Nghiêm trọng vậy sao?”

“Đúng.”

Xem thêm: trọng sinh chi quân tẩu

“Được rồi.” Đoàn Gia Hứa gõ ngón tay lên trên bề mặt bàn, “Nghe em thưa vậy anh nhức lòng lắm.”

Tang Trĩ nhìn thanh lịch, khóe môi lúc lắc lúc lắc, như ham muốn thưa gì bại liệt.

Một lát sau, Đoàn Gia Hứa nhìn thanh lịch cô, dường như ko nhằm ý câu nói. ban nãy lắm, tiếng nói còn đem theo gót ý cười: “Cơ nhưng mà thực sự anh đang được nhiều chuyện đấy.”

“...”

“Thế nên Tiểu Tang Trĩ kể anh nghe chút chút cút.”

“...”

Người này từ xưa cho tới giờ đều ko cần thiết mặt mũi mũi, Tang Trĩ ko thèm phản xạ, so với bao nhiêu thắc mắc của anh ý cũng chỉ ậm ừ cho tới qua quýt, còn sót lại coi như ko nghe thấy.

Cơm nước hoàn thành, nhì người nấn ná lại quán ngồi nghỉ dưỡng. Chờ sát cho tới giờ mới nhất chính thức rời khỏi trường bay.

Tang Trĩ ngồi xuống ghế phụ, lấy vỏ hộp dâu rời khỏi ăn. Vừa ăn vật lạnh lẽo, giờ đây được ăn dâu thấy khẩu vị thanh non lại, đầu cũng không hề nhức như ban sáng sủa nữa.

Đoàn Gia Hứa: “Còn nên tài xế một giờ nữa, em vẫn muốn ngủ thì ngủ cút.”

“Em ko ngủ đâu.” Tang Trĩ nhấp lên xuống đầu, “Lát nữa lên máy cất cánh rồi ngủ luôn thể.”

Cô cúi đầu, bứt lá dâu rời khỏi. Đúng khi bắt gặp tín hiệu đèn đỏ, thuận mồm hỏi: “Anh, anh đem ăn dâu không?”

Đoàn Gia Hứa quay đầu sang một bên, nhìn chằm chằm ngược dâu nhì giây. Khóe đôi mắt anh cong lên, khẽ ừ, rồi ghé đầu thanh lịch. Tay ko động tuy nhiên mồm lại ngỏ rời khỏi.

Ám chỉ rất rõ ràng ràng.

Tang Trĩ loà mịt: “Muốn em đút cho tới anh?”

Đoàn Gia Hứa: “Ừm.”

“Tại sao em nên thực hiện thế?” Tang Trĩ xù lông, fake vỏ hộp dâu rời khỏi, “Em bứt sạch sẽ lá rồi, anh tự động ăn cút.”

“...”

Giằng teo bao nhiêu giây.

Tang Trĩ hít một khá thiệt sau, ghi nhớ cho tới trước bại liệt tôi cũng từng đút kẹo cho tới Tang Diên, cũng ko thấy đem gì bất ổn. Cô không thích thể hiện tại phản xạ quá kịch liệt, không đành lòng cầm cố ngược dâu lên, fake cho tới mặt mũi môi anh.

Đoàn Gia Hứa ghé lại sát, cắm lấy ngược dâu.

Đầu ngón tay cô ko cẩn trọng đụng chạm nên môi anh.

Giống như rủi ro đụng chạm phản vật lạnh lẽo phỏng tay, Tang Trĩ theo gót phản xa cách rụt tay lại. Cô cảm hứng như vị trí vừa phải đụng chạm nên môi anh đang được tăng cao lên.

Tang Trĩ ko đương nhiên cọ xát tay nhập ăn mặc quần áo.

Đoàn Gia Hứa cũng quan sát. Anh cắm ngược dâu, mùi vị chua nhuốt nhuốt ngọt ngọt lấp tràn vùng mồm. Anh khẽ liếm môi, bờ môi cung cấp tăng khá độ ẩm càng tăng đỏ au, nổi lập cập bên trên khuôn mặt yêu thương nghiệt của người nào bại liệt, tự nhiên gọi thương hiệu cô: “Tiểu Tang Trĩ.”

Tang Trĩ miễn chống đáp: “Sao ạ?”

“Chú ý một chút ít.” Nụ cười cợt của Đoàn Gia Hứa đem bao nhiêu phần cao bồi, tiếng nói cũng cao hơn: “Đừng lúc lắc tiện ngờ của anh ý phía trên.”

“...”

Tang Trĩ thiếu hụt chút nữa hét lên.

Rốt! Cuộc! Anh! Có Mặt! Mũi! Hay! Không!

Sau Khi fake Tang Trĩ qua quýt cổng bình yên, Đoàn Gia Hứa thoát khỏi trường bay, quay về nhập xe pháo. Anh nhìn điện thoại thông minh, thấy đem bao nhiêu cuộc gọi nhỡ, là Tiền Phi, ngay tắp lự gọi lại.

Tiền Phi bắt máy ngay: “Lão Hứa.”

Đoàn Gia Hứa: “Ừm?”

Tiền Phi thống gian khổ nói: “Hôn lễ của tôi ko cần thiết cậu thực hiện phù rể đâu.”

“Làm sao?” Đoàn Gia Hứa buồn cười: “Cậu đem chủ kiến gì với tôi?”

“Cả cậu và Tang Diên đều sở hữu.” Tiền Phi thưa, “Có nhì người những cậu đứng kề bên, đem không giống gì cho tới cướp thơm ko cơ chứ!”

“Nói nhảm gì thế?” Đoàn Gia Hứa nói: “Vì chuyện này?”

“Từ kể từ, còn, vẫn còn đấy.” Tiền Phi cười cợt hì hì, “Chúng tớ lại tâm sự chuyện cô nàng nhỏ thứ tự trước của cậu cút, thứ tự trước tiên thấy cậu yêu quý đấy.”

Đoàn Gia Hứa: “Cúp phía trên.”

“Đợi tiếp tục đợi tiếp tục.” Ngữ khí Tiền Phi đem bao nhiêu phần khiển trách cứ, “Này, đem nên lâu rồi ko bắt gặp, cậu ko coi tôi là huynh đệ nữa đích thị không? Không nên chuyện của cậu thì còn lâu tôi mới nhất quản ngại nhé!”

“Lại là chuyện này.” Đoàn Gia Hứa khá giận: “Mấy thời nay cậu hạn chế gọi cho tới tôi cút.”

“Sao cậu cứ nên cất giấu giấu diếm diếm thế nhỉ! Tôi hiếu kì thôi nhưng mà đem sao đâu.” Tiền Phi thưa, “Cậu chớ bộp chộp ghét bỏ quăng quật tôi, cô nàng bại liệt con trẻ lắm đích thị không?”

Đoàn Gia Hứa xoa xoa mi tâm: “Sao câu nhiều câu nói. thế nhỉ?”

Tiền Phi: “Sao nhưng mà biết nhau? Cùng công ty?”

“Không nên.”

“Bình thông thường cũng đâu thấy cậu cho tới bao nhiêu vùng ăn nghịch tặc nhảy múa nhưng mà nhỉ.” Tiền Phi nói: “Nói thiệt cút, tiếp tục chính thức theo gót xua đuổi chưa? Đứng đem thưa là thấy người tớ còn không nhiều tuổi tác nên không đủ can đảm rat ay đấy nhá!”

Đoàn Gia Hứa trầm đem bao nhiêu giây, đùng một phát cười: “Phải kể từ kể từ.”

Cô nhóc bại liệt còn đang được coi anh là anh trai đấy.

Dồn dập quá cũng tránh việc.

Nhớ cho tới những chuyện bản thân thực hiện thời điểm ngày hôm nay, anh đùng một phát hắng giọng: “Tôi cũng trước đó chưa từng theo gót xua đuổi ai khi nào, tuy nhiên không hiểu nhiều sao thấy đem chút gì đó—“

“...”

“Thuận buồm xuôi gió máy.”

Nghe được đáp án của anh ý, Tiền Phi kinh ngạc: “Mới nhì ngày hôm trước cậu còn thưa với tôi vẫn chưa tồn tại gì cơ mà? Người tớ mới nhất là cô nàng nhỏ chớ đem thực hiện quá, nhưng mà thôi, thời điểm ngày hôm nay đem chuyện gì à?”

“...”

“Có thấy tội lỗi không?”

“Bao nhiêu tuổi tác rồi chứ.” Đoàn Gia Hứa khẽ cười cợt, “Tôi làm những gì được cô ấy chứ.”

“...” Tiền Phi thốt lên từng chữ: “Cầm! Thú!”

Lại yên ắng bao nhiêu giây.

Đoàn Gia Hứa quay đầu sang một bên nhìn ghế kề bên. 

Đột nhiên ghi nhớ cho tới, buổi sớm tỉnh lại bên trên khám đa khoa, thấy cỗ dạng cô nàng nhỏ cuộn tròn trặn người lại ngủ bên trên ghế.

Nhớ hôm anh bị người tớ hắt nước, phản xạ trước tiên của cô ý là chở che anh.

Nhớ cô say không hề biết trời trăng là gì, vẫn ghi ghi nhớ câu nói. chưng sĩ dặn dò anh sau phẫu thuật.

Nhớ cho tới Khi cô ngồi bên trên ghế phụ, sung sướng ăn dâu tây.

Nhớ nhì núm đồng xu tiền nho nhỏ Khi cô cười cợt.

Và, cỗ dạng cô khóc vì thế một người không giống.

Đoàn Gia Hứa rũ đôi mắt, cười cợt nhạt: “Cảm giác cũng ko tệ.”

“Gì cơ?”

Xem thêm: thú nam và tiểu bạch

“Tôi cũng chuẩn bị 30 rồi, cũng không thích bỏ qua nữa, thứ tự này nên demo coi tụt xuống.” Đoàn Gia Hứa thấp giọng nói: “Nhưng nếu như rủi ro dọa nạt cho tới cô ấy thì coi như hoàn thành.”

“...”

“Nhưng tôi cảm hứng,” tay Đoàn Gia Hứa đụng chạm cánh môi bên dưới, ghi nhớ cho tới phản xạ cuả Tang Trĩ, buồn cười: “Tôi đang khiến tương đối tốt đấy.”