vạn thiên sủng ái

Buổi tối ngày thời điểm hôm nay vua triệu Vân tần thị tẩm, tay hắn cố ly rượu ngon nhờ vào nệm mượt, mỉm mỉm cười để ý nom Vân tần nhẹ dịu nhảy múa vô năng lượng điện, nhì phía trái cần mỹ phái đẹp phục dịch, vô nằm trong trải nghiệm.

Vân tần Lâm Nhụy Nhi tài mạo tuy nhiên toàn, từng sở hữu một khoảng chừng thời hạn hắn đặc biệt yêu thương quí nường, thậm chí còn còn chuyên nghiệp sủng rộng lớn một mon, tiếp sau đó Vân tần bị phần sủng ái này của hắn thực hiện mang lại choáng ngợp trí tuệ, giành giật cãi với những người không giống được hắn sủng ái, giây phút khiến cho hắn ngán ghét bỏ, giá tiền nhạt nhẽo nường một khoảng chừng thời hạn. Đúng khi cơ sở hữu nhì người đẹp phong tình vạn chủng mới mẻ tiến bộ cung, nhì hôm tía bữa hắn ném Vân tần đi ra sau đầu, cho tới một ngày Vân tần sử dụng thủ đoạn nhằm xuất hiện nay được trước mặt mày hắn, hắn mới mẻ lưu giữ tới nước mỹ nhân này. Sau cơ tuy nhiên sở hữu sủng ái, tuy nhiên dường như không thể như là như lúc trước trên đây.

Bạn đang xem: vạn thiên sủng ái

Bây giờ con phố Thẩm Ninh chuồn đó là con phố xưa của Vân tần, Đông Duật Hoành nghĩ về cho tới tầm dáng cơ thì thầm nhủ thực sự âm hồn bất táng, hắn nhíu mi, rượu ngon vô mồm nuốt xuống cũng mất mặt cả mùi vị.

Hắn cố ý ham muốn phiên bản thân thuộc bản thân cần giá tiền nhạt nhẽo rộng lớn nường, tuy nhiên bất luận hắn ôm người đẹp nào là, hắn luôn luôn lơ đãng lưu giữ cho tới nường. Rõ ràng khi cơ hắn không tồn tại một ít thèm muốn nào là, hậu phi mỹ tỳ sử dụng mồm phục dịch ko thể khiến cho hắn cương lên, chỉ Khi đại óc tự nhiên xuất hiện nay ngọc thể đang được phía trên nệm, lưu giữ cho tới khuôn mặt nường Khi thở cấp, long căn tức thì rắn rỏi như Fe. Khi hắn rong ruổi bên trên khung hình của những phái đẹp nhân không giống, vẫn luôn luôn nhịn nhường như cảm nhận thấy thiếu thốn cái gì cơ, sau khoản thời gian trừng trị tiết hắn tức thì mất mặt không còn cả hào hứng, mặc dầu ôm ai ai cũng cảm xúc như đang được ở 1 mình.

Không biết nường ở Thẩm gia ngủ sở hữu an ổn định hoặc không? Đồ vật thông thường sử dụng của nường định nghĩa theo gót đầy đủ không? Hôm qua quýt kể từ sau khoản thời gian nường xuất cung hắn không hiểu biết tại vì sao đang được chính thức cảm nhận thấy nóng bức ruột, tương tự... Thần lưu giữ của đùng một cái trừng trị hiện nay vô bảo khố của tớ mất mặt chuồn một số bảo vật, toàn bộ cơ thể đều không dễ chịu. Hắn tiếp tục nhẫn thêm thắt bao nhiêu ngày nữa, nhẫn thêm thắt bao nhiêu ngày nữa dĩ nhiên nường đang được nghĩ về thông trong cả Chịu thua thiệt, Khi đón nường về chắc chắn nường sẽ không còn thực hiện càn như trước nữa, đến thời điểm cơ hắn tiếp tục sủng ái nường thiệt chất lượng... Nghĩ cho tới cảnh tượng cơ, vô đôi mắt vua xuất hiện nay sắc dục đỏ hỏn ngầu.

"Bệ hạ, thiếp múa sở hữu rất đẹp không?"

Đông Duật Hoành ra quyết định tía ngày nữa tiếp tục đón Thẩm Ninh về, sau cùng tâm tình của hắn cũng tương đối rộng lớn, hắn khẽ mỉm cười kéo eo nhỏ nhắn của Vân tần lại, "Đẹp, Nhụy Nhi múa vẫn luôn luôn là đẹp tuyệt vời nhất."

Khuôn mặt mày Vân tần mẩn đỏ, ngoan ngoãn ngoãn nhờ vào người của vua.

Hoàng đế nghĩ về cho tới về sau Thẩm Ninh cũng tiếp tục tương tự Vân tần coi hắn là trời vì vậy, hắn thỏa mãn nhu cầu mỉm cười, "Hầu hạ trẫm chuồn ngủ."

"Vâng..." Vân tần để ý nom vua, góc nhìn nhịn nhường như rất có thể chảy đi ra nước.

Lúc nhì người đang được vực lên, bên phía ngoài truyền cho tới tiếng nói khan hiếm Khi kinh hoàng của Vạn Phúc, "Bệ hạ, nô tài sở hữu việc cấp cầu con kiến."

"Tiến vô." Đông Duật Hoành khẽ nhíu mi, đợt tiếp nhữa ngồi xuống.

Vạn Phúc bộp chộp vàng tiến bộ vô, bên trên trán hắn sở hữu một tầng những giọt mồ hôi mỏng dính, "Bệ hạ" Hắn vái xin chào thiệt thâm thúy.

"Có chuyện gì tuy nhiên tá hỏa thế?" Rốt cuộc là chuyện gì tuy nhiên khiến cho Vạn Phúc hoảng hồn hãi như vậy?

"Bệ hạ, nô tài mới mẻ vừa phải nghe được tin yêu báo, trình bày là Duệ phi nương nương..." Vạn Phúc ko biết nên trình bày thế nào là.

"Duệ phi ra sao? Chẳng lẽ thái nó của trẫm gọi cho tới bị lôi chuồn đánh?" Hôm trước khi chuồn Thẩm phủ kêu la làm cho đầu đau, thực sự ko khiến cho người không giống tách lo phiền tuy nhiên.

"Không..."

Hoàng đế hắn ham muốn trình bày lại thôi, Đông Duật Hoành nghĩ về nghĩ về, tức thì đứng lên, nghiêm cẩn nghị quát lác hỏi: "Nàng chạy?"

"Không, ko, Duệ phi nương nương vẫn còn đấy ở vô Thẩm phủ."

Vân tần thấy vua khẩn trương vì vậy, cảm nhận thấy đau xót, hóa đi ra Duệ phi ko thất sủng, chẳng qua quýt đơn thuần Thánh thượng gắt gỏng với nường ấy tuy nhiên thôi. Nhưng tuy nhiên vì như thế sao trước đó nường không tồn tại cái như mong muốn này?

Lúc này Đông Duật Hoành mới mẻ thở phào thoải mái, ngược lại tâm trí, sao hắn lại ko nghĩ về cho tới chuyện này, nường vốn liếng bướng bỉnh, lỡ như buồn chán cái gì rồi cũng ko nhằm ý 1 mình moi tẩu, chẳng cần là ham muốn hắn tức chết? Không được, ngày mai tức thì triệu nường về bên, vẫn chính là bịa nường vô cung Xuân Hi mới mẻ yên tĩnh tâm được. "Vậy là chuyện gì?"

Vạn Phúc cúi đầu thiệt thấp trước đó chưa từng ngước đầu lên, hắn giờ đây đối với phiên bản thân thuộc vua còn làm rõ rộng lớn Thẩm Ninh trong tim vua lắc từng nào phân lượng. Vạn Phúc hít thâm thúy một tương đối, mới mẻ chậm chạp rãi nói: "Bệ hạ, Duệ phi nương nương nhiễm hoa chẩn..."

Vân tần khẽ kinh hô lên một giờ.

Hoa chẩn là một trong loại dịch lây nhiễm tuy nhiên người dân Cảnh Triều vẫn luôn luôn hoảng hồn hãi, lây lan qua quýt xúc tiếp lên mặt phẳng domain authority, người vướng dịch này không tồn tại dung dịch trị, tía ngày sau chắc chắn là tiếp tục chết!

Đông Duật Hoành nghe thấy lại hết sức điềm tĩnh, "Ồ? Ngươi nghe ai nói?"

Vạn Phúc tự nhiên ngước đầu lên, thấy đế vương vãi ko buồn ko phẫn uất, vô giây phút ko biết nên phản xạ đi ra sao, chỉ sững sờ nói: "Thẩm phủ phái người cho tới bẩm... "

"Giết hắn." Đông Duật Hoành tiến công gãy điều hắn.

"Bệ hạ!"

"Thế nào! Loại nô tài chửi rủa người sở hữu của tớ thì hội tụ lại thực hiện gì!" Đông Duật Hoành trừng đôi mắt về phía Vạn Phúc quát lác, "Nhất lăm le là Duệ phi ăn trình bày bậy bạ lừa lật trẫm, nường cũng coi như thôi chuồn, một nô tài tuy nhiên cũng dám Khi quân lừa trẫm?"

Vạn Phúc thấy người sở hữu lại không thích tin yêu vô thực sự, thê lương bổng nói: "Bệ hạ, Duệ phi nương nương có khoảng chừng mực, người... Sẽ ko lấy chuyện này đi ra lừa lật..."

Hoàng đế tiến công một chưởng về phía Vạn Phúc, vô mồm Vạn Phúc tràn đi ra huyết tươi tỉnh, Vân tần hoảng hoảng hồn hô một giờ, "Bệ hạ!"

*********

Thẩm Ninh bị một hồi giờ khõ cửa ngõ thực hiện mang lại tỉnh giấc, bên phía ngoài truyền cho tới tiếng nói quá thấp của Tú Như, "Nương nương, nô tỳ đem món ăn sáng sủa cho tới mang lại ngài."

"Ngươi cứ nhằm vô cơ chuồn." Nàng quan sát về phía hành lang cửa số bị đóng góp đinh thiệt chặt, buổi sớm rồi sao?

Thẩm Ninh kể từ bên trên nệm mộc mục nát nhừ ngồi dậy, liếc nom một vòng quan tiền chống bày vẽ mộc mạc. Đây là một trong tòa nhà mộc mộc mạc nhỏ ở một điểm hẻo lánh đàng sau hoa viên của Thẩm phủ, thông thường nhằm cho tất cả những người canh vườn đêm tối nghỉ dưỡng. Hiện ni đang trở thành điểm nường và Tiền Đại Mao tách biệt.

Đúng rồi, người cũng vướng hoa chẩn là người con còn nhỏ của đầu nhà bếp Tiền Đại, Tiền Đại Mao. Tiền Đại là nô bộc, trở nên thân thuộc với nô tỳ Xuân Hoa vô phủ, nhì người ngay gần tư mươi tuổi hạc mới mẻ sở hữu một đứa nam nhi. Nương của Đại Mao mến thương cậu như bảo vật, ko ngờ nam nhi tuyệt nhất lại đột trừng trị hoa chẩn, bà ko Chịu tin yêu tưởng chừng như ham muốn trừng trị điên. Tiền Đại Chịu đau nhức lăm le thịt bị tiêu diệt Đại Mao, nương của Đại Mao vậy nên tuy nhiên suýt chút cũng quyên sinh. Trọng tuyệt bà lưu giữ cho tới chuyện nương nương về bên viếng thăm là thần phái đẹp đầu bầu, trong tim bà nổi lên một tia kỳ vọng sau cùng, khi nào là bà cũng nghe ngóng động tĩnh của Thẩm Ninh. Bà vừa phải nghe thấy Thẩm Ninh ham muốn 1 mình chuồn hoa viên, tức thì về bên chống ôm Đại Mao bảo hắn chui qua quýt một chiếc lỗ chó đưa vào hoa viên, bảo hắn đi tìm kiếm thần tiên tỷ tỷ. Bà vốn liếng đợi ở ngoài, tuy nhiên lại bị một người không giống kéo chuồn tương hỗ, đang được ở vô sảnh chợt cảm nhận thấy tay ngứa, kéo ống ống tay áo lên thì thấy bên trên cánh tay là một trong mảng rộng lớn chấm đỏ hỏn. Người sát bên đúng khi trông thấy, thất thanh hô một giờ "Hoa chẩn", quản ngại sự vô sảnh quyết đoán đi ra mệnh lệnh thịt nương của Đại Mao. Nhanh chóng bẩm báo Thẩm Niên, điều trước tiên Thẩm Niên nghĩ về cho tới là Thẩm Ninh, bộp chộp vàng sai người gọi Thẩm Ninh về bên, tuy nhiên Khi group cung bộc quay quồng chạy vô vào hoa viên tìm kiếm ra nường, toàn bộ đang được quá muộn...

Thẩm Ninh vuốt chấm đỏ hỏn rảnh nhạt nhẽo bên trên domain authority, ban sơ nường sở hữu từng ngạc nhiên, rồi tức phẫn uất, cả hoảng hồn hãi, trải qua quýt một tối, nường đang được chán nản lòng thoái chí đồng ý số phận, thực sự bên trên đời này cái gì rồi cũng ko bay ngoài tư chữ "Chuyện đời khó khăn đoán".

"Tú Như, vô phủ còn tồn tại ai bị truyền nhiễm không?" Đêm qua quýt Thẩm phủ Trắng tối khảo sát, ko biết còn tồn tại người nào là bị nhiễm không?

Thẩm Ninh ko biết tối qua quýt ko chi Thẩm phủ ko ngủ, mặc cả trở nên Trường Dương thức Trắng tối ko ngủ, cấm quân cho tới từng ngôi nhà người dân lục soát coi còn tồn tại người nào là vướng dịch hoa chẩn ko, quý khách ai nấy đều sững sờ, gà cất cánh chó sủa.

"Bẩm nương nương, sở hữu nhì vú già cả bị tra đi ra đã trở nên xử quyết, Tiền Đại đã và đang bị tiêu diệt."

Thẩm Ninh trầm mang 1 khi, những người dân còn sinh sống hoảng hồn là chỉ với nường và Đại Mao đang được ở sau sống lưng nàng? phường bọn họ, là đang được đợi ý chỉ của hắn...

Chắc chắn tối qua quýt hắn đã và đang biết chuyện này, đến tới tận giờ đây cũng ko xuất hiện. Thẩm Ninh nhấp lên xuống đầu cực chẳng đã khẽ mỉm cười một giờ, quả thật người tớ thông thường trình bày, so với phái mạnh tử, phái đẹp tử chẳng qua quýt cũng đơn thuần vật tô điểm.

"Nương nương, nô tỳ trình bày sai rồi, nương nương chớ trách cứ nô tỳ..." Cạnh ngoài truyền cho tới giờ khóc ròng rã của Tú Như, sao nường lại trình bày với nương nương những chuyện này!

"Không sở hữu chuyện gì, ngươi cũng chớ mỏi mòn đợi tớ nữa, chuồn chuồn." Thẩm Ninh không thích Tú Như vì như thế bản thân tuy nhiên gào khóc.

Một người sinh sống sở hữu thành công xuất sắc hay là không, coi đi ra cần coi trước lúc người cơ bị tiêu diệt sở hữu từng nào người vì như thế ngươi tuy nhiên khóc thương. Thẩm Ninh tâm trí thông thoáng rộng lớn, nhẹ dịu xuất hiện cố vỏ hộp cơm trắng bên dưới khu đất lên. Nàng bị giầy vò cả một tối, cũng tương đối đói bụng, chất lượng xấu xí gì rồi cũng ko thể là quỷ bị tiêu diệt đói lên lối.

Nàng thức tỉnh Đại Mao đang được ở cuộn người lại, thấy sắc mặt mày thằng bé bỏng mẩn đỏ, chấm đỏ hỏn đang được lan lên tới mức tận cổ, nường biết thằng bé bỏng chuẩn bị ko Chịu được nữa, nường gọi thương hiệu của chính nó, "Đại Mao."

"Nương..." Ý thức của Đại Mao đang được không hề rõ nét, tóm lấy tay của Thẩm Ninh lầm bầm trình bày, "Người của con cái đặc biệt ngứa, nương canh ty con cái gãi chuồn..."

"Ừm, tớ canh ty con cái gãi, con cái đói bụng ko, Đại Mao, ham muốn ăn chút món ăn không?"

Đại Mao trở ngại nhấp lên xuống đầu, "Con ko đói bụng... Cha đâu rồi, con cái ham muốn phụ thân..."

Xem thêm: trúc mã là tra công

"Bọn bọn họ...Đều đang được đợi con cái." Mũi Thẩm Ninh sở hữu chút hơi chua chua.

"Ninh Nhi, Ninh Nhi... " Cạnh ngoài ngôi nhà mộc thoang thoáng giờ gọi rầu rĩ, là Trương thị cho tới. Đêm qua quýt bà vừa phải hiểu rằng tin yêu, tức thì mê mẩn, bệnh tái phát suốt đêm, cho tới sáng sủa sớm thời điểm hôm nay mới mẻ nâng rộng lớn. Bà vừa phải tươi tắn được đôi lúc đang được thục mạng lĩnh chạy về đàng sau rừng hoa, không có bất kì ai ngăn được bà.

"Nhị phu nhân, ngài ko thể vô." Hai gia lăm le canh phòng bên phía ngoài ngôi nhà mộc cơ hội cơ ko xa xôi bộp chộp vàng ngăn Trương thị lại.

"Ninh Nhi, hài nhi số đau đớn của tớ, con cái chuồn rồi nương cũng không thích sinh sống nữa, nương tiếp tục chuồn vô với con cái." Tinh thần của Trương thị như ham muốn vỡ, từng giọt nước đôi mắt chảy bên trên khuôn mặt mày bà, bà đẩy nhì thương hiệu bộ đội canh đi ra ham muốn xông vô.

Thẩm Ninh thở lâu năm một tương đối, "Nương, ngài ko cần thiết đau đớn sở vì như thế con cái, con cái cả đời này...coi như sinh sống cũng ko uổng phí."

Trương thị nghe điều trình bày vô vọng của phái đẹp nhi, nhì đôi mắt tối sầm như lại chuẩn bị ngất chuồn đợt tiếp nhữa.

Sau sống lưng một trận giờ bước đi liên tục, Trương thị nằm trong quý khách thông thoáng nghe thấy giờ gọi "Bệ hạ, ko thể" "Bệ hạ nài nghĩ về lại", xoay đầu thấy phái mạnh tử Thẩm gia vây xung quanh vị đế vương vãi con trẻ tuổi hạc nhanh gọn lẹ giờ về điểm này, cau mi không ngừng nghỉ khuyên nhủ ngăn.

Phương Ngọc Kiều không đủ can đảm tin yêu. Bệ hạ lại đích thân thuộc cho tới điểm gian nguy thế này!

Hoàng đế nghiêm cẩn mặt mày, cho tới điểm vung tay lên, "Tránh ra!"

"Bệ hạ, vô cùng ko thể!" Thẩm Thái và một đám người liên can quỳ xuống trước mặt mày hắn, "Bệ hạ, rạm tình của những người so với Duệ phi nương nương trời khu đất rất có thể canh ty người chứng tỏ, tuy nhiên chuyện đang đi vào nước này, chúa thượng người ko vì như thế phiên bản thân thuộc cũng nên tâm trí vì như thế thiên hạ muôn dân, nếu như rủi ro người dân có mệnh hệ gì, bọn chúng thần sở hữu bị tiêu diệt muôn lượt cũng ko chuộc được tội trạng này!"

Ngay khi chúng ta đang được giương cung bạt dẫn, kể từ vô ngôi nhà mộc truyền cho tới một giờ mỉm cười khẽ, "Sao giờ này mới mẻ đến?"

Đông Duật Hoành nghe thấy giờ mỉm cười thân thuộc cùng theo với giọng điệu hắn ngày tối lưu giữ ngóng này, toàn bộ cơ thể lập cập lên, lồng ngực tức thì phập phồng, nói: "Trẫm... Tới muộn." Đêm qua quýt hắn sai người sẵn sàng xuất cung, lại bị Hoàng hậu và Vương thái phi biết chuyện cho tới ngăn ở cửa ngõ năng lượng điện, thái phi mếu máo cầu nài, Hoàng hậu thục mạng bị tiêu diệt can ngăn, Vân tần và Vạn Phúc quỳ bên dưới khu đất, hắn cần sử dụng cho tới mươi nhì phần mức độ lực mới mẻ rất có thể nhẫn nhịn gánh vác nhiệm vụ của nhà vua ở lại vô cung.

Thẩm Ninh nhẹ dịu kể từ từ trình bày, "Thần thiếp còn tưởng rằng chúa thượng ko cho tới, nếu như người đang đi vào vậy ngóng chúa thượng rất có thể đồng ý thỉnh cầu sau cùng của thần thiếp."

"Ninh Nhi..." Bây giờ nhì chữ thần thiếp này nghe thiệt châm chọc. Tim Đông Duật Hoành như là bị dao tách từng nhát từng nhát.

"Đây toàn bộ đều bởi một người thân mẫu điên loạn gây ra, người tạo ra chuyện này đã và đang bị tiêu diệt, cầu nài chúa thượng tránh việc trách cứ tội người không giống, cứ coi như thần thiếp rủi ro bắt gặp tai ương bất thần."

Đông Duật Hoành tóm chặt quả đấm, nường thế này rồi mà còn phải tâm trí vì như thế người không giống.

"Bệ hạ?"

"Trẫm... đồng ý với nường."

"Vậy thần thiếp tạ ơn chúa thượng." Thẩm Ninh nhẹ dịu trình bày rồi ngừng lại một lúc, tiếp sau đó trình bày tiếp, "Nơi này tránh việc ở lại lâu, chúa thượng vẫn chính là nên nhanh gọn lẹ hồi cung thôi."

Mặt Đông Duật Hoành xám như tro, lòng cẳng chân nhịn nhường như ko tại vị lùi về đàng sau một bước. Hắn biết Khi bản thân lựa lựa chọn ở lại vô cung đồng nghĩa tương quan với việc hắn kể từ vứt Thẩm Ninh, cũng tự động hiểu phiên bản thân thuộc nên nhận phần đau nhức này. Nhưng thời điểm hôm nay Khi hắn đứng trước tòa nhà mộc cũ nát nhừ này, chỉ việc một câu thản nhiên này của nường hắn bị tiến công cho tới lính tráng tan chảy, giơ tay đầu mặt hàng.

Nàng ân oán hắn. Nàng ân oán hắn đến mức độ vô thời tự khắc sinh ly tử biệt, trong cả trình bày nhiều hơn thế nữa một câu với hắn nường cũng không thích trình bày.

Suy nghĩ về này khiến cho tay hắn càng tóm chặt cho tới nổi cả gân xanh rì, Đông Duật Hoành cố nén nhức buồn, trở ngại há mồm, "Ninh Nhi, trẫm...Là vua, nường, chớ trách cứ trẫm." Hắn không thích nường đem theo gót ân oán hận so với hắn tách nhân thế này chuồn, "Kiếp sau, kiếp sau trẫm chắc chắn tiếp tục đối nường thiệt chất lượng."

Thẩm Ninh trầm mang 1 khi, nhì loại lệ chảy xuống theo gót khéo đôi mắt, "Kiếp sau, cũng tránh việc tái ngộ."

Đông Duật Hoành hết sức chấn động, hắn ko thể tin yêu trừng đôi mắt nom mái ấm mộc rất mất thời gian, rồi tương tự đang được hạ quyết tâm, nhấn mạnh vấn đề từng câu từng chữ, "Kiếp sau, trẫm chắc chắn sẽ không còn phụ nường."

Trương thị quan sát về phía vua thấy vô đôi mắt người là thống đau đớn ẩn nhẫn, bà cũng cảm biến được nỗi nhức này quỳ rạp xuống nhờ vào trong tim Thẩm Thái khóc rống.

"Duệ phi nương nương, chuyện cho tới nước này rồi nài nương nương chớ tức phẫn uất, ngài nằm trong chúa thượng nên duyên phu nhân ông xã, chúa thượng xử sự với ngài chất lượng thế nào là ngài đang được quên rồi sao?" Thẩm Chiêu bộp chộp la lên.

Thẩm Ninh trầm đem. Lão thái phó trình bày đích thị, với cá tính của nường. Đông Duật Hoành lặp chuồn tái diễn rất nhiều lần thương tổn nường, khiến cho nường phải đối mặt với tranh ảnh thực tế đẫm huyết, nường lựa lựa chọn cao ngạo tự trọng của phiên bản thân thuộc. Cho mặc dù ngược tim này của nường vẫn vì như thế hắn tuy nhiên nhói nhức, mặc dầu nường chuẩn bị tách ngoài trần gian này, nường cũng không thích yên cầu sự êm ả dịu dàng nằm trong điều thề nguyền fake tạo ra kể từ hắn. Hắn lựa lựa chọn trở nên một minh quân, lựa lựa chọn này của hắn ko sai, đơn thuần so với nường, nó thiệt sự quá tàn nhẫn.

Lúc này còn có một lính tráng chợt chạy cho tới quỳ xuống sau sống lưng Đông Duật Hoành, "Khởi bẩm chúa thượng, biên cảnh sở hữu chiến báo!"

"Lăn đi! Tất cả vòng chuồn không còn mang lại trẫm!" Đông Duật Hoành gào thét.

"Quốc sự thực hiện trọng, chúa thượng vẫn nên hồi cung thôi, những gì nên trình bày thần thiếp đã và đang trình bày hoàn thành."

Đau đớn vô đôi mắt Đông Duật Hoành càng đậm, một khi sau mới mẻ nói: "Trẫm, trẫm tiếp tục trở lại viếng thăm nường."

Thẩm Ninh tự động giễu mỉm cười một giờ, ko trình bày gì đồng thời.

Đông Duật Hoành để ý nom tòa nhà mộc một ít, cụp đôi mắt che lốt xúc cảm vô đôi mắt, xoay người ngước đầu chứa chấp bước tách chuồn.

Buổi trưa bữa sau, Đại Mao phía trên nệm rên rỉ bị tiêu diệt chuồn vô đau nhức. Thẩm Ninh tóm lấy bàn tay từ từ không hề chút mức độ lực của thằng bé bỏng, vực lên vén ống ống tay áo lên nom cánh trắng tay ngần của tớ, xứng đáng lẽ bên trên cánh tay cần sở hữu nhì mảng đỏ hỏn rộng lớn, nường nghe trình bày nốt đỏ hỏn này tiếp tục theo gót thời hạn từ từ trở nên vệt sẹo đỏ hỏn sẫm, tuy nhiên giờ đây ko ngờ vết đỏ hỏn ấy lại mất tích không hề gì. Tim của nường liên tiếp đập thời gian nhanh bao nhiêu cái, lại đánh giá từng bên trên người của tớ, không tồn tại tín hiệu của dịch lây nhiễm.

Chỉ là thời điểm này, bị tiêu diệt chuồn chất lượng rộng lớn là còn sinh sống...

"Nương nương, nô tỳ cho tới trả dung dịch cho tất cả những người." Giọng trình bày của Tú Như tiến công vỡ suy tư của nường.

"Thuốc? Thuốc gì?" Chẳng lẽ giờ đây còn dung dịch thần đan dược?

"Đây dung dịch thái nó phối mang lại ngài, thái nó trình bày giờ đây rất có thể sẽ sở hữu được chút ngứa, húp dung dịch này rất có thể tách cảm xúc ngứa."

"A, à." Thẩm Ninh vững vàng tin yêu phiên bản thân thuộc không tồn tại triệu triệu chứng này.

"Nương nương, đại ân đại đức của những người cả đời này Tú Như cũng luôn luôn nhớ." Tú Như đứng bên phía ngoài trình bày. Đêm ngày hôm qua vô cung truyền chỉ ham muốn nường và Đào Nhi nằm trong vào trong nhà mộc che chở nương nương, nếu như không cần nương nương nhất quyết ko Chịu, chỉ hoảng hồn là giờ đây nường đã và đang nhiễm hoa chẩn.

Thẩm Ninh mỉm cười một giờ, hạ quyết tâm khẽ trình bày với Tú Như bên phía ngoài, "Ngươi tạo điều kiện cho ta mời mọc lão thái phó cho tới chuồn."

*****

Đông Duật Hoành sắc mặt mày Trắng dịch đợt tiếp nhữa chạy cho tới đàng sau hoa viên của Thẩm phủ, trước đôi mắt hắn là mái ấm mộc nhỏ đang được cháy rụi cho tới gần như là không hề cả xương cốt.

Trong nháy đôi mắt huyết vô người hắn như đang được chảy ngược lại.

"Bệ hạ nài người nén bi thương, Duệ phi nương nương... Lúc ấy người dặn dò dò xét lão thần bao nhiêu câu, lão thần còn ko chuồn thoát ra khỏi hoa viên, đang được nghe thấy giờ nương nương...Người... Người group lửa nhen nhóm không còn." Thẩm Niên cảm nhận thấy vô nằm trong mỏi mệt mỏi, ông lại nhờ vào người thiếp thất đang được nâng ông mới mẻ rất có thể tại vị trước mặt mày vua.

Xem thêm: dongphim.net

Đông Duật Hoành chỉ cảm nhận thấy đầu ong ong, trước đôi mắt trời khu đất xoay cuồng, những điều người bên phía ngoài trình bày nhịn nhường như đều kể từ chân mây xa xôi xôi truyền kiểm điểm.

Hắn khom người tự nhiên ho khan một giờ, lại ho đi ra một ngụm huyết trong tim.

Sử quan tiền ghi chép: mùng mươi mon tư Quảng Đức năm loại mươi sáu, Duệ phi nương nương Thẩm thị nhiễm dịch, ko trị được, khuất. Đế vương vãi nhức thương, túc trực mặt mày linh cữu tía ngày ko tách. Ngày bữa sau, phi táng ở Hoàng Lăng, sách sử ghi thương hiệu Báo Duệ quý phi. Đế phi rạm tình rất có thể thấy được rõ nét.