truyện yêu em thêm lần nữa

Nghe giờ động, nhị người vô chống ngừng ℓàм тìин, cù sang trọng coi Khả Như. Cố Đông bước đi ra chan chứa tức giẫn dữ.
- Vô dụng, sở hữu chút đồ ăn cũng ko bê nổi.
- Em van lỗi, em ko cố ý tuy nhiên...
- Cút.
Cố Đông lạnh lẽo lùng quát tháo. Khả Như vẫn cố cầu xin van anh.

- Em van lỗi tuy nhiên...
Cố Đông hừ lạnh lẽo, anh ko coi cô tuy nhiên cù sang trọng coi Thanh Vy đang được sở hữu lại cúc áo. Anh dịu dàng êm ả đặt chân vào mặt mũi Thanh Vy.
- Tiếng động ko thực hiện em giật thột chứ?
- Huhu, Đông à. Người tớ rung rinh không còn cả bản thân, lúc này tim còn run rẩy run này...
Thanh Vy ngay tắp lự bao bọc lấy cánh tay Cố Đông, thực hiện nũng với anh. Cố Đông tiện tay ôm eo ả rồi liếc coi Khả Như với góc nhìn ngán ghét:


- Dọn sạch sẽ và cút mang lại khuất đôi mắt tôi.
- Vâng...em biết rồi...
Khả Như cắm môi gật mạnh đầu, toàn bộ cơ thể cô mệt mỏi nhừ vẫn nên quỳ xuống nhặt lấy từng miếng vỡ. Từng chỗ bị thương cũ bên trên tay vẫn ko ngoài, giờ lại tăng chỗ bị thương mới nhất. Cô khóc, vẫn cố cúi mặt mũi nhằm không có ai bắt gặp.
Chỉ nghe thấy giờ Cố Đông thưa với Thanh Vy một xa vời dần:
- hướng dẫn bối, anh trả em cho tới quán ăn Pháp nhé. Em quí nên ăn những gì nào?
- Người tớ nên ăn những gì cũng rất được.
Khả Như cười cợt nhạt nhẽo nhẽo, vì thế con cái vô bụng cô nên Chịu đựng đựng. Tay cô yếu đuối ớt sờ lên bụng mình:
- Con à, cố lên. Mẹ tiếp tục Chịu đựng được tuy nhiên...
Dọn dẹp thật sạch sẽ, Khả Như mới nhất lặng lẽ cù về bên chống bản thân. Căn chống của cô ý lạnh giá, ở trên tầng 1. Vốn dĩ đó là chống kho thì đúng ra. Từ ngày cô gả mang lại Cố Đông thì cô vẫn ở trên đây rồi. Thời gian trá thấm thoắt vẫn nửa năm trôi qua quýt.
Cô ngả sườn lưng xuống sàn, chỉ trải có một không hai một tấm thảm mỏng dính manh. Trời trở rét rồi, cô cũng chỉ thui thủi nhị cỗ ăn mặc quần áo cũ. Gió lạnh lẽo lùa vô chống khiến cho toàn thân thiết cô lạnh lẽo buốt, cô ôm chặt lấy chăn mỏng dính nhằm dò xét sự ấm cúng. Lúc này trên đây cô ghi nhớ chuyện 2 năm trước đó quá. Lúc cơ Khả Ái còn sinh sống, thân phụ người Khả Như, Khả Ái và Cố Đông bên cạnh nhau sát cánh mặt mũi nồi lẩu rét áp:

Bạn đang xem: truyện yêu em thêm lần nữa

Xem thêm: trúc mã là tra công

- Sau này cho dù cho từng người một điểm thì nhộn nhịp về cũng nên bên cạnh nhau ăn một giở lẩu rồi cút đâu thì cút nha.
Khả Ái thưa đùa, cô xoa xoa tay mang lại hứng lạnh lẽo. Cố Đông ngồi cạnh Khả Ái ngay tắp lự tóm lấy bàn tay lạnh lẽo của cô ý, thổi thổi.
- ấm cúng rộng lớn ko nào?
Khả Ái mỉm cười cợt gật đầu.
- Đúng là rét rộng lớn rồi.
Lúc cơ Khả Như ngồi phía đối lập coi Cố Đông và Khả Ái. Đúng là nhị người bọn họ đặc biệt thích hợp nhau, trời sinh đi ra là ban lẫn nhau rồi. Khả Ái sinh đi ra đang được phụ huynh ưu tiên, nuông chiều chiều rộng lớn Khả Như. Cô ấy xinh đẹp nhất, xuất sắc dang, dịu dàng êm ả như thế ai tuy nhiên chẳng quí chứ? Còn Khả Như cô chỉ được loại thô tục, vụng trộm về. Ngay cả phụ huynh còn ngán ghét bỏ cô.
Nhiều khi Khả Như cảm nhận thấy động lòng với Khả Ái, cô tự động căn vặn vì sao Khả Ái lại được ưu tiên như thế chứ? Hỏi bên trên trái đất này còn có ai quan hoài cho tới cô?
Lúc cơ Khả Ái ngước coi Khả Như ở phía đối lập, ngay lập tức kể từ nhỏ Khả Ái vẫn đặc biệt thương chị bản thân rồi.
- Chị, chị sở hữu lạnh lẽo lắm không? Vào trên đây sưởi rét nằm trong em nè.


Cố Đông thời điểm này cũng mới nhất nhằm ý cho tới sự xuất hiện của Khả Như, gãi đầu cười cợt ngượng.
- Ừm, Khả Như. Em ngồi sát vô trên đây mang lại rét.
Khả Như cười cợt hạnh phúc coi nhị người. Không ai hiểu được thời điểm này trong thâm tâm cô ấm cúng ra làm sao đâu? Cứ tưởng chừng như cả trái đất đều quên béng cô rồi, tuy nhiên nhưng mà lúc này chẳng nên cô vẫn còn đấy Khả Ái và Cố Đông sao?
Đó là nhị người bạn tri kỷ nhất của Khả Như.
Khả Như cô lặng lẽ ngồi xuống cạnh Cố Đông, đùng một cái anh vòng đeo tay ôm cô lại, phân tách mang lại cô 50% cái áo khoác bên ngoài lông dày:
- Em chuẩn bị lạnh lẽo cóng rồi tề.
Giây phút cơ anh coi cô, góc nhìn tràn trề tình thương yêu thương. Cũng tích tắc cơ, trái ngược tim cô rung rinh động tuy nhiên đập loàn nhịp. Cô biết là cô sai Lúc vẫn lỡ đem lòng yêu thương Cố Đông. Nhưng có một lượt này thôi, hãy làm cho cô sai được không?
- Lát nữa bản thân tự sướng kỉ niệm cút.
Khả Ái cố gắng sẵn máy hình họa rồi. Năm nào thì cũng thế, cả thân phụ đều sở hữu hình họa chụp cộng đồng cùng nhau. Cả thân phụ hạnh phúc sát cánh cùng cả nhà Lúc mùa ướp đông lạnh lẽo cho tới. Lúc cơ thiệt hạnh phúc biết bao.
Nhưng giờ từng chuyện vẫn không giống rồi...

Rõ ràng Khả Như hiện nay vẫn chính là bà xã anh rồi, tuy nhiên vì sao tất cả lại thay cho thay đổi nhiều như thế chứ? Là tự khi cô chính thức yêu thương anh, là cô vẫn sai rồi. Đáng lẽ cô tránh việc ôm chiêm bao vọng tưởng như thế, tự người phụ nữ tuy nhiên anh mến yêu mãi mãi ko nên là cô.
Cô ấy...là em gái cô Khả Ái.
Và cô ấy vẫn thất lạc vô vụ tai nạn ngoài ý muốn giao thông vận tải nhị năm trước đó rồi.
- Hic...hic, vì sao tất cả chúng ta lại ở nên như thế chứ? Anh thưa em nên làm thế nào đây?
- Khả Ái à, chị sai rồi sao?
Khả Như khóc, cô gạt bỏ sự lạnh giá trong thâm tâm và khóc nức nở. Trái tim cô nhức nhối như bị Ϧóþ nghẹn lại, tuy nhiên nhưng mà mang lại dù là thế nào là cút chăng nữa cô vẫn sẽ không còn kể từ quăng quật Cố Đống.
Cô yêu thương anh cho tới vậy tuy nhiên...!