truyện tranh vụng trộm không thể giấu đoàn gia hứa

Hơi thở của anh ý êm ấm, hắt nhập khoanh tai và cổ Tang Trĩ khiến cho cô sở hữu chút ngứa, lại sở hữu chút ê dở hơi. Ngữ khí đem theo đuổi bao nhiêu phần trêu chọc, trọn vẹn thể hiện nay là anh đang được cố ý trêu đùa cô, hành vi rất là ko đứng đắn tuy nhiên lại khiến cho người tớ ko thể phẫn uất được.

Cảm xúc nhập đôi mắt Tang Trĩ nháy đôi mắt tan chuồn phân nửa, giương đôi mắt nhìn anh ko thưa một tiếng.

Bạn đang xem: truyện tranh vụng trộm không thể giấu đoàn gia hứa

“Sao ko thưa gì?” Đoàn Gia Hứa ngồi dậy, mỉm cười khẽ, dữ thế chủ động quá nhận, “Được rồi, được rồi, anh biết bản thân thủ thỉ sến súa rồi.”

“...”

Nghe anh thưa vậy, khóe mồm Tang Trĩ vẫn ko động đậy, lưu giữ như vậy bao nhiêu giây, mới nhất ko nhịn được mỉm cười, cong môi: “Không nên anh luôn luôn ko Chịu quá nhận tính năng này sao?”

Đoàn Gia Hứa liếc Tang Trĩ: “Nhưng thiệt sự sến à?”

Tang Trĩ hít một khá, ko công kích anh nữa: “Vẫn nghe được.”

Cô rủ đôi mắt, nhìn chi phí bên trên tay, mang lại cho tới anh: “Trả anh này.”

Đoàn Gia Hứa ko Chịu nhận, ngược lại nạm thẻ đang được nhét vào bên trong túi bên trên tay, như sở hữu như ko nói: “Anh ko trả kiểu đó lại đâu.”

Tang Trĩ nhỏ giọng nói: “Em ko khiến cho anh trả lại đâu.”

Lúc này Đoàn Gia Hứa mới nhất vứt xuống nhìn cái thẻ thiệt lâu, đùng một phát mỉm cười, thì âm thầm thưa nhỏ: “Anh ko nghĩ về cho tới tuổi hạc này rồi còn rất có thể ăn cơm trắng miếu.”

“...” Tang Trĩ thưa, “Tiền này cũng ko nên khiến cho anh phung phí đâu đấy.”

“Cho anh thẻ, tuy nhiên lại ko cho tới anh chi phí chi phí à?”

Tang Trĩ nhìn anh: “Đây là khoản chi phí dùng làm tiết kiệm chi phí.”

Đoàn Gia Hứa lo ngại hỏi: “Tiết kiệm nhằm thực hiện hồi môn Khi em cưới à?”

Tang Trĩ đứng đắn giải thích: “Tiết kiệm chi phí để sở hữ căn nhà.”

“...”

“Em đang được tra bên trên mạng rồi, nếu như muốn mua sắm nhà tại trung tâm TP.HCM, căn tầm 100m2 tiền đặt điều cọc phiên phiến cũng khoảng tầm 50 vạn” Tang Trĩ thưa, “... Theo tiến trình thời điểm hiện tại, em tiết kiệm chi phí khoảng tầm hai mươi năm nữa thì rất có thể mua sắm được căn nhà rồi.”

Đoàn Gia Hứa sở hữu chút sửng nóng bức, mỉm cười trở nên giờ. Anh cúi xuống nhìn Tang Trĩ, tâm tình rất là sung sướng, lại không tồn tại nửa điểm kìm hãm, thể hiện nay rõ rệt rời khỏi mặt mũi, mồi nhử vai vì thế mỉm cười nhưng mà run rẩy lên: “Được, đợi em tiết kiệm chi phí đầy đủ chi phí mua sắm căn nhà.”

“...”

20 năm nghe dường như khá lâu năm. Tang Trĩ nghĩ về ngợi lại nói: “Chắc cũng ko cho tới nỗi lâu thế đâu.”

Đoàn Gia Hứa: “Ừ, anh đợi em kim ốc tàng kiều.”

“...”

Cùng anh đùa nghịch ngợm một hồi, xúc cảm ko vui mừng bỗng nhiên chốc chi phí nghiền tinh khiết banh. Cô đặt điều khu vực chi phí anh đứa nhập tay anh, cầm chặt lấy bàn tay anh, nhắc nhở: “Anh ấy à.”

Đoàn Gia Hứa nhận lấy, lại rút rời khỏi một chiếc thẻ, mang đến cô: “Bà căn nhà, thẻ của ngài.”

Tang Trĩ ko cầm: “Anh đem thẻ cho tới em thực hiện gì?”

“Anh ko thể nạm chi phí bên trên người được.” Đoàn Gia Hứa mỉm cười, “Không thì sao kiểu như ăn bám tình nhân được?”

Tang Trĩ nhịn ko được nói: “Em chi phí xài rất là phung phí.”

“Vậy chứng minh vận khí của anh ý rất là đảm bảo chất lượng rồi,” Đoàn Gia Hứa bẻo lẻo đáp, “Tìm được một vị kim căn nhà xa xôi xỉ lại khoáng đạt.”

“...” Tang Trĩ chỉ lấy 1 đồng, cảnh giác đặt điều nhập ví, “Em ko cần thiết, em tiếp tục chứa chấp nhập ví, lúc nào anh cần thiết lại trả lại anh.”

Thấy tâm lý cô đang được đảm bảo chất lượng rộng lớn, Đoàn Gia Hứa ngỏ mồm hỏi: “Hôm ni em thưa chuồn liên hoan nằm trong doanh nghiệp ko nên sao? Tại sao lại ko vui mừng thế?”

Tính rời khỏi, đấy là phiên loại nhì Khương Dĩnh cho tới dò thám cô. Thêm nữa, một tuần qua quýt bị ăn hành cũng tự một tay Khương Dĩnh đặt điều điều tô vẽ sau sườn lưng cô. Cô tất yếu không tồn tại ý muốn vứt việc, thậm chí là còn ham muốn lấy đầy đủ số chi phí công các giọt mồ hôi nước đôi mắt kể từ khu vực của Thi Hiểu Vũ.

Sợ điều này thực hiện tác động cho tới tâm lý của Đoàn Gia Hứa, Tang Trĩ không thích thưa với anh: “Vì người chỉ dẫn của em quá ghét bỏ.”

Sau Khi đem Tang Trĩ về ngôi trường học tập, Đoàn Gia Hứa tài xế về căn nhà. Anh cho tới xe cộ chuồn nhập hầm nhằm xe cộ của tòa căn hộ, lái cực kỳ cảnh giác, vận tốc thiệt lờ lững, đang được toan lùi xe cộ nhập khu vực nhằm, trước mặt mũi đột ngột nhảy rời khỏi một người nam nhi.

Ánh đôi mắt Đoàn Gia Hứa căng rời khỏi, bàn tay siết chặt vô lăng lái xe. Trong nháy đôi mắt sườn lưng anh ụp các giọt mồ hôi rét mướt, đại óc cũng bỗng nhiên chốc u ám và sầm uất, tiếp sau đó anh ngay tắp lự túa chão tin cậy, chạy xuống xe cộ.

Người anh vừa vặn vấp nên đang được nửa ở, nửa nhờ vào xe cộ, rất rõ ràng là đang được say khướt ko biết trời trăng là gì, cũng không tồn tại vẻ gì là bị đâm nhập, mồm nhâm nhẩm gì ê ko rõ rệt.

Đoàn Gia Hứa hít một khá thiệt thâm thúy, kêu lên: “Anh gì ơi?”

Người nam nhi ê đùng một phát đứng trực tiếp dậy, chỉ nhập bánh xe cộ, hùng hổ nói: “Xe của cậu đâm nhập chó của tôi.”

Nghe thế, đôi mắt Đoàn Gia Hứa nhanh gọn lẹ nhìn xung xung quanh một lượt, nhìn kĩ cũng không tìm kiếm thấy “Chó” nhập mồm của anh ý tớ ở đâu. Anh nhắm đôi mắt lại, ổn định toan xúc cảm, rét mướt nhạt nhẽo nói: “Anh tu say rồi, cho tới mặt mũi ê ngồi nghỉ ngơi một thời gian chuồn.”

“Tôi ko say!” Người nam nhi ê đứng ko vững vàng, liêu xa xôi, xiêu lòng chỉ tay về phía Đoàn Gia Hứa, “Tôi nói! Xe của cậu! Đâm bị tiêu diệt chó căn nhà tôi rồi! Bồi thông thường chi phí đi!”

Thấy động tĩnh mặt mũi này, sở hữu một vài người trở về đúng vào khi này đều tạm dừng hóng chuyện.

Không bao lâu, bảo vệ cũng chạy cho tới, sau khoản thời gian dò thám làm rõ trường hợp bèn tiến thủ lên kiên trì hòa giải. Nhưng người nam nhi ê trọn vẹn không hề lý trí nữa rồi, nghe bảo vệ thưa “Vậy chó của ngài ở đâu”, còn tức phẫn uất đùng đùng quát lác tháo dỡ, “Mạng của chó cũng chính là mạng.”

Cuối nằm trong ko thể thưa lý được chúng ta đành gọi công an cho tới xử lý.

Đoàn Gia Hứa lên xe cộ, lạnh nhạt nhìn người nam nhi say khướt vẫn đang được rối loạn chửi bươi bị công an ùa cho tới gô cổ lại, áp điệu về bốt. Chuyện chẳng sở hữu gì nhưng mà cũng mất mặt cho tới nửa giờ.

Về cho tới căn nhà, Đoàn Gia Hứa ngỏ tủ rét mướt, lấy bình nước tu một mạch, nước rét mướt khiến cho vị giác anh ê ê, buốt đến tới óc. Đại óc anh ong ong, rễ thần kinh như bị kéo căng đến mức độ như ham muốn đứt đoạn.

Nhìn qua quýt món ăn lặt vặt phía trong gầm tủ rét mướt, Đoàn Gia Hứa tùy ý lấy một túi socola que rời khỏi.

Anh ngồi vô ghế salon tóc, xé vỏ, gặm một chiếc.

Một mùi vị ngọt tan chảy nhập mồm.

Đoàn Gia Hứa thuận tay rút kiểu thẻ vào bên trong túi rời khỏi. Anh để ý nhìn hồi lâu, mày mặt thả lỏng xuống, cặp đôi mắt hoa bới cong cong. Tâm trạng stress bỗng nhiên chốc phân nghiền chuồn.

Sau Khi ăn xong xuôi socola, Đoàn Gia Hứa nạm ăn mặc quần áo sẵn sàng chuồn tắm. Đến Khi anh kết thúc đã và đang ngay gần 11h tối. Lúc này Tang Trĩ hẳn đã từng đi ngủ kể từ sớm.

Đoàn Gia Hứa ko buồn ngủ, chơi trò chơi một khi lâu đến tới ngay gần sáng sủa mới nhất chợp đôi mắt.

Giấc ngắn ngủi ngủi tuy nhiên anh vậy và lại ở mơ.

Anh mơ thấy ban đêm hôm ấy, anh chuồn xã phó nên đang được tu quá chén, tuy nhiên anh lại ko cảm nhận thấy say nên dứt khoát tự động tài xế về căn nhà, tiếp sau đó bên trên đàng đâm nên người nam nhi ê.

Anh còn nghe được tiếng nói của tớ, nghe được chủ yếu bản thân không ngừng nghỉ nói: Đừng! Đừng đâm! Cứu! Gọi cung cấp cứu vãn đi! Cứu ông ấy!”

Giọng thưa ấy cứ vang vọng nhập óc anh, loại thanh âm điên loạn, vô vọng, tương tự như ham muốn đâm thủng màng tai anh.

Nhưng nhập mơ anh vẫn vứt chạy, Đoàn Gia Hứa mơ thấy bản thân trở thành Đoàn Chí Thành.

Giấc mơ quá thiệt, Đoàn Gia Hứa các giọt mồ hôi đầm đìa váy hốt hoảng giật thột tỉnh giấc.

...

Anh lưu giữ mãi, tối hôm ê, anh đang được để ý thực hiện bài bác tập luyện, dự tính thực hiện xong xuôi bài bác sớm nhằm gọi bao nhiêu cuốn manga mới sắm. Mẹ anh – Hứa Như Thục đang được coi phim nhập phòng tiếp khách, anh đua phảng phất còn nghe thấy thanh âm mỉm cười sung sướng của bà.

Một ban đêm bình yên lặng cho tới vậy.

Thẳng đến thời điểm Đoàn Chí Thành về bên.

Ông tớ rất là thông tục xông vào trong nhà, bên trên người còn tản rời khỏi hương thơm rượu rất là khó khăn ngửi, toàn thân thiết ông tớ run rẩy rẩy. Hứa Như Thục tiến thủ lên trấn an, cũng trở thành tục tằn đẩy rời khỏi.

Đoàn Chí Thành hoảng loàn cho tới cực kỳ hạn. Tiếng động mặt mũi ngòai phòng tiếp khách quá rộng, hình ảnh hướng tới anh thực hiện bài bác, Đoàn Gia Hứa ngừng cây bút, vực lên, chạy rời khỏi phòng tiếp khách hỏi: “Mẹ à, chuyện gì thế.”

Hứa Như Thục vòng đeo tay ôm siết lấy người, trở lại trấn an nói: “Không sở hữu gì, con cái cứ nhập học tập bài bác chuồn.”

“Chết rồi.” Đoàn Chí Thành ngồi ôm đầu, cỗ dạng không tồn tại vẻ gì là ổn định, lầm bầm, nhì đôi mắt đỏ lòm quạch, toàn thân thiết run rẩy lên, lặp chuồn tái diễn nhì kể từ “Chết rồi, bị tiêu diệt rồi.”

Hứa Như Thục nhíu mi, bị tầm vóc này của ông tớ dọa nạt sợ: “Cuối nằm trong là đang được xẩy ra chuyện gì? Anh tu say trở nên thế này làm thế nào rất có thể về căn nhà được thế? Không nên đái Trần bảo tiếp tục đem anh về sao?”

“Chính anh...” Đoàn Chí Thành phân phát rời khỏi những tiếng động xa cách nghẹn ngào “Anh... anh đâm trúng người....”

“...”

Trong chống ngay tắp lự an tĩnh, chỉ mất giờ thở vất vả của Đoàn Chí Thành.

Nửa ngày sau, Hứa Như Thục lấy lại ý thức, xoay đầu nhìn Đoàn Gia Hứa, điềm đạm nói: “A Hứa, con cái trở lại chống chuồn.” Sau ê bà tất tả vàng cầm lấy tay Đoàn Chí Thành, ép buộc phiên bản thân thiết tươi tỉnh và lý trí nhất rất có thể, nghiêm cẩn mặt mũi thủ thỉ với những người ông chồng đang được rơi vào hoàn cảnh hoảng loàn mặt mũi cạnh: “Anh kể từ từ kể lại chuyện coi, rốt cuộc đang được xẩy ra chuyện gì?”

Đoàn Chí Thành ko kiên trì hét lớn: “Anh ko biết!”

“Anh đâm trúng đứa ở đoạn nào? Đã gọi xe cộ cứu vãn thương chưa?” Đôi đôi mắt Hứa Như Thục đỏ lòm lên, tiếng nói ko tự động căn nhà được khẽ run rẩy rẩy, “Anh sở hữu xuống xe cộ đánh giá người bị thương không?”

“Chắc là dân thông thường ngay gần ê, và lại, xung xung quanh có tương đối nhiều sản phẩm quán, chắc chắn canh chúng ta sẽ thấy rời khỏi thôi....” Đoàn Chí Thành ôm đầu, nước đôi mắt giàn dụa, “Anh nên làm thế nào lúc này... nên làm thế nào phía trên...”

Lúc này Đoàn Gia Hứa ngỏ mồm nói: “Cha, thân phụ gọi xe cộ cứu vãn thương cho tới chưa?”

Đoàn Chí Thanh liên tiếp rung lắc đầu, kiểu gì rồi cũng ko nghe: “Không được khiến cho ai thấy tôi đâm bị tiêu diệt người, không tồn tại ai biết... đúng không nhỉ sở hữu ai biết cả... Các người ko cần thiết lo! Các người ko _!”

Hứa Như Thục hét lên: “Đoàn Chí Thành! Anh điên rồi!”

‘...”

Thái dương Đoàn Gia Hứa nhức nhối, lòng bàn tay phân phát rét mướt. Anh im thin thít nghe thân phụ u tranh cãi, anh trầm đem tiếp cận ghế salon tóc, nạm điện thoại cảm ứng, nhấn 120.

Phát hiện nay được hành vi của anh ý, Đoàn Chí Thành gắt lớn: “Con đang khiến gì?!”

Điện thoại liên kết, đôi mắt Đoàn Gia Hứa đỏ lòm lên, xoay đầu nhìn Đoàn Chí Thành: “Có nên khám đa khoa ko ạ? Khu siêu thị, ngay gần tòa căn nhà A sở hữu người bị tai nạn đáng tiếc xe pháo, hiện nay hiện nay đang bị thương nặng trĩu, cảm phiền...”

Đoàn Chí Thành tương tự như phân phát điên, chạy cho tới ham muốn giằng lấy điện thoại cảm ứng, Hứa Như Thục lao lên ngăn ngừa ông tớ.

“___ Cảm phiền quý khách mau cho tới, cám ơn.” Nói không còn tiếng, Đoàn Gia Hứa cụp điện thoại cảm ứng, gằn từng chữ một, “Ưu tiên cứu vãn người.”

“…”

“Người bị đâm ko chắc chắn đang được bị tiêu diệt, vì thế sao thân phụ ko gọi xe cộ cứu vãn thương?” Hình tượng người thân phụ trong tâm anh nháy đôi mắt sụp ụp, Đoàn Gia Hứa ngồi sụp xuống, đôi tay vô vọng bịt chặt đôi mắt ngăn ko cùng nước đôi mắt chảy xuống, gặm răng hỏi: “Tại sao thân phụ lại vứt chạy?”

Hứa Như Thục đảm bảo Đoàn Gia Hứa ở đàng sau, chân tình khuyên nhủ nhủ chồng: “Anh mũi nhọn tiên phong thú chuồn.”

“...”

“Đâm lầm, chuộc lỗi.” Lần đầu đương đầu với chuyện rộng lớn vì vậy, tiếng nói Hứa Như Thục nén nghẹn ngào, run rẩy rẩy cật sức vẫn nỗ lực khuyên nhủ nhủ người ông chồng của bà, “Anh đã trải sai thì nên phụ trách cho tới kiểu sai của tớ, đấy là điều chính đắn, tránh việc trốn tách.”

“...” Nhìn biểu cảm của nhì người thân trong gia đình nhất, Đoàn CHí Thành rung lắc đầu. Cả khuôn mặt mũi ông đều đỏ lòm lên, các giọt mồ hôi bên trên trán không ngừng nghỉ ụp xuống, “Anh...Anh không thích ngồi tù... Anh không thích...”

Hứa Như Thục ham muốn thưa điều gì ê. Nhưng ý thức Đoàn Chí Thành thời điểm hiện nay ko được sáng suốt lắm, ông tớ cứ không ngừng nghỉ lặp chuồn tái diễn câu nói: “Mình thông thường mạng là được nhưng mà, chính không? Mình bị tiêu diệt chuồn là được?”

Sau ê, Đoàn Gia Hứa vĩnh viễn ko thể quên được hình hình ảnh. Cha anh vì thế trốn tội nhưng mà đùng một phát gieo bản thân kể từ ban công xuống bên dưới lầu.

...

Kết quả: Đoàn Chí Thành ko bị tiêu diệt, nhưng mà trở nên người thực vật.

Xem thêm: truyện toàn chức cao thủ

Bỏ lại số chi phí dung dịch thang vĩ đại, khoản phí bồi thông thường kếch xù, cùng theo với những tiếng miệt thị, chỉ trích không ngừng nghỉ nhằm mục đích nhập nhì u con cái anh. Nếu Đoàn Chí Thành lúc đó đầy đủ can đảm nhiệm tội, toàn cỗ những rủa xả, những áp lực đè nén áp lực kể từ nợ nần và dư luận có lẽ rằng đang không đè nghiền lên kiểu mái ấm gia đình này, lên u anh và anh cho tới ngột thở như vậy.

Đoàn Gia Hứa và u anh Hứa Như Thục bị chúng ta Khương Dĩnh dây dính treo bám dằng dai. Thói đời nhưng mà, phụ nữ giới và con trẻ con cái khi nào là chả là những đối tượng người tiêu dùng dễ dàng bắt nạt, Khi dễ dàng nhất. tường bao chèn lấn, tách lột, với mọi tiếng lẽ mắng chửi thậm tệ, những tiếng chửi rủa chói tai cứ theo đuổi chúng ta ko dứt trực tiếp cho tới Khi nhì u con cái chúng ta đem căn nhà mới nhất từ từ yên lặng tĩnh lại.

Quá khứ ấy như bóng quỷ ám ảnh anh hằng ngày, hằng tối.

[Mày nên bị tiêu diệt chuồn.]

[Không biết kiểu loại này phát triển tiếp tục trở nên dạng người cặn buồn chán gì.]

Sợ tiếp tục trở nên loại như chúng ta thưa, kinh hoàng tiếp tục trở nên Đoàn Chí Thành loại nhì. Vì vậy Đoàn Gia Hứa trước đó chưa từng tu rượu, thao tác làm việc gì rồi cũng bó buộc theo đuổi mực thước.

Đoàn Gia Hứa đem theo đuổi tự động ti nhưng mà trưởng thành và cứng cáp, vì vậy bất kể tiếng thưa, hành vi đều cảnh giác từng li từng tí, nỗ lực thu bản thân lại nhưng mà sinh sống. Anh ko tin yêu nhập vận mệnh, cũng ko tin yêu nhập tiếng thưa của những người dân xung xung quanh, buông thả bản thân té nhập bùn lầy lụa (nhầy nhụa).

Anh tin yêu tưởng, như u anh từng thưa, chỉ việc anh tin yêu nhập phiên bản thân thiết, sinh sống thiệt đảm bảo chất lượng, anh rất có thể đảm bảo chất lượng rộng lớn đối với bất kì người nào là.

...

...

Điện thoại Tang Trĩ thông thường nhằm cơ chế im thin thít, hầu hết vì thế cô thông thường xuyên sở hữu lớp học tập, còn nếu không học tập tiếp tục về kí túc xá, nhưng mà kí túc cũng đều có chúng ta nằm trong chống, kinh hoàng tác động cho tới quý khách nên Tang Trĩ chỉ nhằm cơ chế lắc. Nhưng dạo bước này nhập chống chỉ với lại bản thân cô, cũng cũng chính vì đang được đi làm việc kinh hoàng bị lỡ lời nhắn hoặc cuộc gọi của sếp nhưng mà cô đem sang trọng nhằm ở cơ chế tiếng động.

Nửa tối, cô bị giờ chuông Wechat thức tỉnh.

Tang Trĩ tâm phiền ý loàn. Trong khi tức thời cô còn nhận định rằng là giờ chuông báo thức lồm ngồm với tay rời khỏi kéo tắt rồi nối tiếp vùi đầu ngủ tiếp.

Không bao lâu sau, giờ chuông điện thoại cảm ứng lại vang lên đợt nữa.

Tang Trĩ đang được tỉnh táo rộng lớn một chút ít, nhíu đôi mắt lại, toan thần nhìn nhập screen.

Thấy screen hiện nay thương hiệu của Đoàn Gia Hứa, lại nhìn thời hạn mặt mũi góc ngược screen, Tang Trĩ ngay tắp lự ham muốn nở rộ. Cô bình ổn định thở, đè nghiền cơn gắt gắt, nhanh gọn lẹ ấn nút nghe.

Trong không khí thu hẹp bỗng nhiên vang lên tiếng nói trầm rét mướt của Đoàn Gia Hứa: “Em đang được ngủ à?”

Tang Trĩ chuẩn bị phân phát điên: “Anh, thời điểm hiện tại là 3h sáng sủa đấy.”

Đoàn Gia Hứa ngừng lại, rồi một giờ mỉm cười nhỏ vang lên khe khẽ: “Xin lỗi em, vì thế tự nhiên anh ko ngủ được.”

Tang Trĩ chỉ ham muốn ở xuống ngủ một giấc cho tới sáng sủa, qua quýt đáp lại anh: “Anh ham muốn thưa gì?”

“Muốn thủ thỉ với em.”

“Em ham muốn chuồn ngủ!” Tang Trĩ khiên chế loại xúc động ham muốn tắt mối cung cấp ngay lập tức ngay tắp lự, nói; “Anh dò thám anh nhì em chuồn, em cảm nhận thấy thời điểm hiện tại có lẽ rằng ông ấy ko chuồn ngủ đầu, vào buổi tối cuối tuần anh ấy đều bung xõa thâu tối luôn luôn.”

Đoàn Gia Hứa: “Anh chỉ ham muốn em.”

“...”

Tang Trĩ xốc mí đôi mắt lên, cô cảm nhận thấy nửa tối nửa hôm anh gọi năng lượng điện quấy rối cô, chừng như ko tương thích, cô ấn ngỏ camera đem sang trọng gọi đoạn phim call: “Anh làm thế nào thế?”

Phòng Tang Trĩ tắt đèn, tối đen ngòm như mực, ngỏ camera căn phiên bản cũng chẳng trông thấy gì.

Thấy thế, Đoàn Gia Hứa cũng ngỏ camera, lòi ra khuôn mặt mũi anh tuấn của anh ý. Chỗ anh không thật sáng sủa, vì thế thiếu thốn sáng sủa nên screen lù mù mờ ảo ảo, cũng ko rõ rệt càng đàng đường nét bên trên khuôn mặt mũi anh: “Không sở hữu gì, em chuồn ngủ chuồn.”

“...” Tang TRĩ thưa, “Anh hay mộng đè à?”

Đoàn Gia Hứa cười: “Làm sao em biết?”

Bởi vì thế vừa vặn tỉnh táo, giọng của Tang Trĩ còn đem theo đuổi giọng mũi, nghe mượt mượt, ngữ khí cũng lờ lững rãi: “Thời gian lận này, trừ hay mộng đè rời khỏi thì còn rất có thể là gì được chứ?”

“...”

“Có nên anh mơ thấy ma? Hay là bị bóng đè? Tại sao anh lại non gan vậy?” Tang Trĩ ghét bỏ vứt thưa, “Giờ anh ở xuống chuồn, em hát cho tới anh một bài bác hát ru, anh tiếp tục dễ dàng ngủ rộng lớn.”

Đoàn Gia Hứa nhẹ dịu ừ một giờ.

Tang Trĩ ở xuống gối, chính thức hát: “ Ngủ chuồn, ngủ chuồn, báu vật nhỏ bé xíu, thân thiết yêu thương của u...”

“...”

Mấy phút sau, Tang Trĩ tạm dừng, ngồi dậy nói: “Em cảm nhận thấy cứ thế này, em tiếp tục ngủ trước mất mặt.”

Đoàn Gia Hứa nhảy mỉm cười. Tang Trĩ nạm điện thoại cảm ứng ngồi nhờ vào tường, nghĩ về ngợi vật gì ê, tiếp sau đó nói: “Ác chiêm bao đơn giản tất cả chúng ta tự động nghĩ về rời khỏi thôi, nó vốn liếng không tồn tại thiệt. Anh nhìn dụng cụ xung xung quanh anh chuồn, rồi lại nhìn nhập screen khu vực em...”

“...”

“À.” Do buồn ngủ trí tuệ Tang Trĩ sở hữu điểm dừng trệ, ko nghĩ về được gì, đành thưa, “Chỗ em không tồn tại ánh đèn sáng, nhưng mà em cũng ngay lưng chạy xuống bật đèn sáng nữa.”

Đoàn Gia Hứa mỉm cười đáp: “Ừm.”

“Đều là fake thôi,” Tang Trĩ thiệt sự cảm nhận thấy bản thân rất có thể thiếp chuồn ngay lập tức được, chính thức thưa năng linh tinh ranh, “Chỉ sở hữu em là thiệt, toàn bộ đều là fake thôi.”

Giọng Đoàn Gia Hứa trầm thấp, lòi ra lưu luyến ko rời: “Anh biết.”

Hai người câu được câu ko thủ thỉ cùng nhau, Tang Trĩ bất tri bất giác ở xuống chóng rồi dần dần thiếp chuồn khi nào là ko hoặc, điện thoại cảm ứng cũng ko cụp.

Người ở đầu chão mặt mũi ê nghe thấy giờ thay đổi đều đều của cô ý, nhẹ nhàng mỉm cười cũng dần dần chìm nhập giấc mộng.

Giấc ngủ này đặc biệt quan trọng thâm thúy, ko chiêm bao mị, trực tiếp một mạch cho tới rạng đông.

Một tuần mới nhất lại cho tới, như thông thường lệ Tang Trĩ cho tới doanh nghiệp đi làm việc.

Vẫn như thông thường lệ bị Thi Hiểu Vũ trêu chọc, tiếp sau đó trôi chảy đáp trả. Cứ bao nhiêu phiên vì vậy, mỗi một khi nhìn khuôn mặt tức phẫn uất cho tới méo sờ soạng nhưng mà ko làm cái gi được của Thi Hiểu Vũ, Tang Trĩ lại cảm nhận thấy yêu thích 10 phần.

Lúc tan thực hiện, chính giờ Thi Hiểu Vũ nạm túi xách tay tách chuồn. Trước Khi chuồn vẫn luôn ghi nhớ rét mướt lùng lườm Tang Trĩ một chiếc, mặt mũi ko thay đổi sắc phó phó: “Chỉnh lý xong xuôi report rồi hãy về.”

Tang Trĩ gật đầu, lịch thiệp đáp lời: “Vâng.”

Đợi cô tớ thoát ra khỏi cửa ngõ, Tang Trĩ cũng chính thức dọn dẹp đồ đạc và vật dụng, sẵn sàng về.

Thấy tình hình mặt mũi này, chị người cùng cơ quan phí a đằng sau ngỏ to tướng mắt: “Em toan về à? Không nên chị Hiểu Vũ bảo em chỉnh lý số liệu report sao?”

Tang Trĩ: “Ngày mai em sẽ tới chỉnh lý tiếp.”

Vạn Triết ngưỡng mộ nói: “Tang Trĩ, em thực sự cường nữ giới a.”

Chị động nghiệp: “Mai em mới nhất chỉnh lý sẽ ảnh hưởng chị Hiểu Vũ mắng ê.”

“Dù sở hữu chỉnh cảnh giác thì sáng sủa mai vẫn bị chửi thôi,” Tang Trĩ thưa, “Chẳng thà em về sớm một chút ít, nghỉ dưỡng cho tới đảm bảo chất lượng, lưu giữ mức độ nhằm mai đợi mắng.”

“...”

Vạn Triết: “Ngưỡng mộ nha, ngưỡng mộ nha, ước gì rất có thể ngạo ngược, trực tiếp tanh tưởi vì chưng 1/10 em.”

Chị đồng nghiệp: “Nếu ko nên chị vẫn đang được nhập thời hạn test việc đợi kí hợp ý đồng đầu tiên, cũng rất có thể ngạo ngược như vậy ê.”

Tang Trĩ: “...”

Thật sở hữu ý tứ nha.

Ra ngoài doanh nghiệp, Tang Trĩ cũng cảm nhận thấy hứng mệt mỏi, có lẽ rằng đang được thực hiện rõ rệt công tác làm việc tư tưởng đối với tuần trước đó. Cô ngồi tàu năng lượng điện ngầm cho tới tòa nhà đất của Đoàn Gia Hứa, đợi anh hết giờ làm. Cô phân phát xuất hiện siêu thị sushi ngay gần cạnh đấy, ngay tắp lự tùy ý lựa chọn vài ba số vừa vị vừa vặn đợi, nhân tiện gọi bao nhiêu cuốn manga đem theo đuổi người.

Không bao lâu sau, Tang Trĩ sẽ có được điện thoại cảm ứng của u cô - Lê Bình.

Đầu mặt mũi ê Lê Bình tiếng nói vơi dàng: “Chỉ Chỉ, con cái đang khiến ở đâu? Có nên tăng ca không?”

Tang Trĩ gặm sushi, nói: “Không ạ, con cái vừa vặn tan thực hiện. Giờ con cái đang được ăn cơm trắng tối.”

“Ừ. đớp xong xuôi lưu giữ về kí túc xá sớm, nghe không?” Lê Bình thở lâu năm, “Một bản thân con cái ở ê khiến cho phụ huynh lo lắng. Nghỉ hè năm tiếp theo về Nam Vu dò thám khu vực thực hiện thêm thắt, được không?”

“Con chẳng sao,” Tang Trĩ nhìn đồng hồ đeo tay, “Thường 8h tối là con cái về cho tới kí túc xá rồi, ko muộn đâu.”

“Được, vậy tối u tiếp tục gọi đoạn phim đường dây nóng cho tới con cái.”

“Vâng ạ.”

Tang Trĩ cụp điện thoại cảm ứng, không thật nhằm chuyện này trong tâm, nối tiếp ăn sushi.

Rất nhanh chóng, Đoàn Gia Hứa đang đi tới.

Tang Trĩ lấy cho tới anh một đĩa nói: “Hôm ni em nên về sớm một chút ít, tối u ham muốn gọi đoạn phim đường dây nóng cho tới em.”

“Ừ.”

Cơm nước kết thúc, Đoàn Gia Hứa đem Tang Trĩ về ngôi trường.

Hôm ni anh ko tài xế, nhì người nằm trong chuồn tàu năng lượng điện ngầm, cầm tay nhau quốc bộ về ngôi trường ĐH Nghi Hà, vừa vặn chuồn, vừa vặn thưa chuyện: “Hôm ni Thi Hiểu Vũ sai em chuồn ụp cho tới chị tớ một ly nước rét mướt, em ngay tắp lự chuồn lấy cho tới chị tớ.”

“Sau ê thì sao?”

“Xong em trở lại, chị tớ ngay tắp lự mắng em, thưa là rõ rệt bảo em chuồn lấy cho tới chị tớ một ly nước rét mướt.” Nói cho tới phía trên, Tang Trĩ cực kỳ hào hứng, “Em ngay tắp lự thưa, chiếc máy thanh lọc nước ê không tồn tại nước rét mướt.”

Đoàn Gia Hứa cảm nhận thấy buồn cười: “Sau đó?”

“Chị tớ cực kỳ tức phẫn uất, thưa sao rất có thể không tồn tại nước rét mướt được. Em thưa, vậy chị rất có thể rời khỏi đánh giá test, cô tớ ngay tắp lự hùng hổ rời khỏi. Sau ê phẫn uất lưu giữ mắng em, rõ rệt là sở hữu nước rét mướt. Em ngay tắp lự thưa, có lẽ rằng em Khi em người sử dụng nó bị lỗi _”

Chưa kể không còn mẩu chuyện, điện thoại cảm ứng của Tang Trĩ đùng một phát vang lên.

Tang Trĩ rút điện thoại cảm ứng rời khỏi, nhìn screen. Là Tang Diên. Cô khá chớp đôi mắt, khác người không tồn tại cốt khí nhận máy: “Sao ạ?”

Đầu mặt mũi ê giới hạn bao nhiêu giây mới nhất rét mướt lùng đáp lại: “Đã về kí túc xá chưa?”

“Hôm ni u gọi cho tới mi chưa?” Tang Trĩ không hiểu biết nhiều lắm trường hợp đang được đột biến, “Hiện bên trên anh mi đang được ở ngôi trường ĐH Nghi Hà, biết không?”

“Và,” Tang Diên giọng đem bao nhiêu phần không dễ chịu thưa, “Cái đứa đang được xí xớn cầm tay một thương hiệu đàn ông, đứng trước cổng ngôi trường tình tứ là mi chính không?”

“...”

Cực kì đột xuất.

Tang Trĩ sở hữu chút u ám và sầm uất, tức thời ko phản xạ kịp trước trận tập luyện kích bất ngờ của ông anh trai, cô vô thức nhìn tứ phía: “A? Anh nhì, anh cho tới Nghi Hà sao?”

Đầu ê đang được cụp điện thoại cảm ứng.

Tang Trĩ cũng đồng thời phân phát xuất hiện địa điểm của Tang Diên.

Anh trai cô đang được đứng ngay lập tức bên mép đàng, mặt mũi ko thay đổi nhìn cánh tay đang được cầm chặt của nhì người. Chiếc xe taxi sát bên phát động, mất tích bú mớm vào trong dòng xe pháo xa xôi xa xôi, tương tự như đem toàn bộ tiếng động điểm này dời chuồn.

Xem thêm: trọng sinh chi hàn kỳ

Tang Diên thản nhiên nói: “LÀ MẮT ANH MÀY MÙ?”

“...”

“NHÌN THẾ NÀO CŨNG CẢM THẤY THẰNG CHA BẠN TRAI NGHIÊN CỨU SINH NÀY CỦA MÀY,” Tang Diên rét mướt giọng, “DÁNG DẤP GIỐNG HỆT TÊN BẠN CHÓ MÁ ĐOÀN GIA HỨA CỦA ANH?”