truyện tranh đạo tình

Chương 44: Lấy công chuộc tội

Tề Mặc bịa Ly Tâm ngồi ở kề bên hắn. Ly Tâm toàn thân thiện nhức nhối, khuôn mặt Trắng bệch, cô tựa nguồn vào vai Tề Mặc thở hào hển.
Tề Mặc lên tiếng: "Tội bị tiêu diệt hoàn toàn có thể miễn, tuy nhiên tội sinh sống khó khăn buông tha. Chỉ vì thế một người thiếu phụ, cô suýt nữa thực hiện hư đốn plan của tôi. Tôi vô cùng ko được cho phép người của tôi phạm cần sai lầm không mong muốn như vậy". Mặc cho dù tiếng nói hắn vô nằm trong nghiêm khắc xung khắc tuy nhiên tay hắn nhẹ dịu tẩm quất xung quanh chỗ bị thương bên trên ngực Ly Tâm.
Nghe Tề Mặc rằng vậy, Ly Tâm biết việc thực hiện của cô ý tác động cho tới plan của Tề Mặc, suýt nữa kéo hắn xuống bùn. Cô ko nghĩ về xa vời xôi như thế, chỉ hành vi theo đòi quán tính chủ quan. Ly tâm cũng ko ngờ chỉ vì thế đợi cô, Tề Mặc rời khỏi tay chậm rãi nhị mươi giây, cả đám mới mẻ lâm vào cảnh yếu tố hoàn cảnh nguy khốn, khiến cho Tề Mặc bị mất quá nhiều nằm trong hạ vô cuộc đọ mức độ này. Nếu Tề Mặc ko rằng, Ly Tâm thiệt sự không hiểu biết rốt cuộc cô sai ở điểm nào là.
Hóa rời khỏi trên đây mới mẻ là sai lầm không mong muốn nhưng mà Tề Mặc bắt Ly Tâm coi nhận. Việc thực hiện của cô ý tổn hại mang đến hắn, trên đây mới mẻ là then chốt. Sớm biết như thế Ly Tâm đang không khai tuốt tuồn tuột. Cô bất giác nhíu ngươi, chỉ trách cứ bạn dạng thân thiện không hiểu biết những chuyện giang hồ nước nên ko bắt được tâm tư nguyện vọng của Tề Mặc. Xem rời khỏi sau đây cô cần thiết xem xét rộng lớn vừa được.
Ly Tâm tựa người vô ngực Tề Mặc, bàn tay vẫn tồn tại run rẩy run mang ra chiến lợi phẩm, mang đến trước mặt mày hắn: "Tôi nhìn thấy đặc điểm này nên mới mẻ chậm rãi chứ không hề trọn vẹn vì thế người phụ phái nữ đó".
Tề Mặc trông thấy khá cau ngươi. Hắn ngay lập tức rời bàn tay ngoài eo Ly Tâm núm lên coi. Ánh đôi mắt hắn càng trở thành rét lùng, hắn xoay sang trọng căn vặn Ly Tâm: "Cô nhìn thấy ở đâu?"
Đám Hồng Ưng, Hoàng Ưng không thể tinh được Lúc coi vô loại vô tay Tề Mặc. Cái vòng tròn trĩnh chúng ta ko thấy lúc nào tuy nhiên khuôn mẫu cúc áo chúng ta từng bắt gặp ở hải dương anh túc. Đó là vũ trang nguy khốn nhưng mà máy thám thính lần của mình cũng ko phát hiện. Ly Tâm lấy được không ít như thế, mức độ sát thương chắc hẳn rằng tiếp tục rất rộng.
Thấy vẻ mặt mày Tề Mặc không hề tức giận dỗi nhưng mà âm trầm rét lùng, Ly Tâm hít một khá rồi kể từ từ há miệng: "Tôi vô chống giám sát camera nhằm lần hình hình ảnh chất lượng mang đến anh. Nhìn thấy loại này ở chống tra tấn, tôi mới mẻ cho tới cơ và lấy không còn cút. Tôi thiệt sự ham muốn canh ty anh lần bệnh cứ. Nếu ko cần vì thế chuyện cơ, tôi cũng ko làm mất đi thời gian".
Câu rằng của Ly Tâm đem tám phần thiệt nhị phần fake, cô tin tưởng Tề Mặc ko thể phát hiện. Trên thực tiễn cũng vì thế lấy loại technology cao này, cô mới mẻ chậm rãi thất lạc nhị mươi giây Tề Mặc giành riêng cho cô.
Tề Mặc chứa chấp giọng rét như băng: "Lắm chuyện. Tôi thao tác làm việc còn cần thiết sự trợ giúp của cô? Nếu tôi ko bắt Chắn chắn thì hoàn toàn có thể thực hiện gì?". Vừa rằng, hắn một vừa hai phải đem bao nhiêu khuôn mẫu cúc mang đến Hồng Ưng rồi một tay ôm eo Ly Tâm, một tay kể từ từ tẩm quất chỗ bị thương của Ly Tâm.
Tuy ngữ khí của Tề Mặc vẫn tồn tại nghiêm khắc xung khắc tuy nhiên vẻ mặt mày hắn không hề khiếp sợ như trước đó, Ly Tâm thở phào thoải mái. Cô trề môi: "Không cần thiết thì thôi". Ly Tâm biết Tề Mặc đang được dám động thủ, chắc hẳn rằng hắn đang được đem sách lược bảo đảm an toàn sự an toàn và tin cậy. Cô đơn giản vô tình vớ được, thuận tay vớ được nhưng mà thôi.
"Đưa mang đến tôi xem". Tề Mặc cau ngươi thấy lúc Ly Tâm xoay cút xoay lại cổ tay tím bầm của tôi.
Ly Tâm ngay tắp lự núm cuộn băng đem mang đến Tề Mặc. Cô rằng bất mãn: "Tôi chiếm được ở chống giám sát cơ. Lần này, tội sinh sống Chắn chắn cũng hoàn toàn có thể được miễn rồi chứ". Cảm giác Tề Mặc không hề giận dỗi bản thân, Ly Tâm ngay lập tức cao giọng thương lượng. Về điểm đó ko thể ko thừa nhận kỹ năng để ý đường nét mặt mày vượt lên thông thạo của Ly Tâm.
Tề Mặc đem cuộn băng mang đến Lập Hộ. Lập Hộ ngay tắp lự cắm vô vô tuyến trước mặt mày. Hình hình ảnh hiện tại bên trên màn hình hiển thị khiến cho bao nhiêu người con trai nhăn mặt mày. Quả nhiên là chiến lợi phẩm ko tồi tàn.
Hoàng Ưng vỗ tay cười cợt lớn: "Thế này càng đem mức độ thuyết phục rộng lớn. Lam Bang, phiên này tôi tiếp tục bắt những người dân trả giá".
Hồng Ưng trở lại coi Ly Tâm gật đầu: "Tốt lắm. Vụ này cô thực hiện đặc biệt tốt".
Nghe khẩu khí của bao nhiêu người con trai, Ly Tâm ngay lập tức hiểu rời khỏi, quả thật cô đoán, Tề Mặc ham muốn phản công Lam Bang. Tuy nhiên, trên đây ko cần là chuyện cô xứng đáng bận tâm. Hiện bên trên cô chỉ quan hoài cho tới thái chừng của Tề Mặc. Vết thương của cô ý còn ko lành lặn hẳn, cô không thích bị thương tăng.
Tề Mặc để ý coi Ly Tâm, lòng đôi mắt hắn ánh lên một tia sướng mừng khan hiếm thấy. Vòng tay hắn càng ôm chặt Ly Tâm. Hắn kiểm soát và điều chỉnh lại điệu, nhằm cô phụ thuộc vào người hắn một cơ hội thoải mái và dễ chịu. Tề Mặc chứa chấp giọng trầm trầm: "Lần này tôi tiếp tục bỏ lỡ, coi như cô lấy công chuộc tội. Nhưng vô cùng không tồn tại phiên sau. Đến khi cơ chớ trách cứ tôi ko cảnh cáo cô".
Trong trái đất của Tề Mặc, nhất là những mái ấm buôn vũ trang vô tay đem loại hủy hoại cả tòa mái ấm cao tầng liền kề như hắn, nhiều khi thời hạn chỉ sai chéo một giây cũng hoàn toàn có thể tạo ra trở nên một sản phẩm không giống. Nếu Ly Tâm ko nghe điều hắn nhưng mà cứ mến tự động ý hành vi, cô tiếp tục dễ dàng bắt gặp nguy khốn.
Như ngày hôm nay cô chậm rãi thất lạc nhị mươi giây, ko biết thực hiện từng nào người chết giẫm. Ly Tâm thiệt sự không hiểu biết một mạng người cần thiết hoặc nhiều mạng sinh sống cần thiết rộng lớn.
Ly Tâm tuy rằng giắt sai lầm không mong muốn, tuy nhiên may nhưng mà cô lấy được item nguy khốn, coi như hoàn toàn có thể cứu vớt mạng của khá nhiều người. Do cơ, Tề Mặc mới mẻ bỏ lỡ mang đến cô.
Ly Tâm thở phào thoải mái. Chuyện sau này nhằm sau đây hẵng tính, lúc này cô hoàn toàn có thể băng qua cửa quan này là chất lượng rồi. Nhưng nhưng mà thất lạc sức lực xông trộn nguy hiểm cũng chỉ cảm nhận được một câu ko truy cứu vớt kể từ Tề Mặc, Ly Tâm ngay tắp lự rằng rét ức: "Nhưng tôi đã biết thành trừng trị rồi. Anh nên thưởng mang đến tôi cút chứ". Vừa rằng cô một vừa hai phải giơ tay rời khỏi trước Tề Mặc.
Thấy Tề Mặc đanh mặt mày, Ly Tâm vội vàng lên tiếng: "Được rồi, tôi ko cần thiết thưởng nữa".
Mọi người trầm khoác một khi. Lập Hộ để ý theo đòi dõi hình hình ảnh Ly Tâm lấy được. Thấy người của Tề Mặc cũng xuất hiện tại bên trên đoạn băng, Lập Hộ không thể tinh được xoay sang trọng Ly Tâm: "Cô trông thấy sao?"
Câu căn vặn của Lập Hộ đánh tan không gian yên lặng tĩnh. Tề Mặc và Hồng Ưng đều liếc mắt về phía Ly Tâm.
Ly Tâm cúi thấp đầu, chứa chấp giọng khinh thường thường: "Các anh ham muốn đột nhập khối hệ thống thì tối thiểu cũng cần lựa chọn người chất lượng xuất xắc một chút ít. Bị tôi đơn giản và dễ dàng phản kích như thế, tâm sự quả tình thất lạc mặt mày những anh quá".
Mọi người lại trầm khoác trong tích tắc. Một khi sau, Hồng Ưng xoay khuôn mặt khó khăn coi sang trọng Lập Hộ: "Chú cần thiết nâng lên nghệ thuật rồi".
Hoàng Ưng huýt sáo giã thưởng Ly Tâm: "Cao thủ".
Hồng Ưng, Hoàng Ưng, cho tới Lập Hộ đang được tài xế cũng coi Ly Tâm qua loa gương sau. Ánh đôi mắt chúng ta lóe lên một tia hào hứng, khiến cho Ly Tâm rét buốt sinh sống sườn lưng. Cô ngay lập tức cúi thấp đầu vùi vô ngực Tề Mặc: "Tôi chỉ biết một chút ít thôi. Đừng coi hóng ở tôi"
Bạn đang được gọi truyện bên trên NetTruyen.com.vn