truyện nếu không là tình yêu

Chương 1: Hôn Lễ

  • Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm
  • Thể loại: Ngôn tình, Hiện đại, Ngược, sủng, Sắc, HE.
  • Nguồn: kites.vn
  • Độ dài: Mở đầu + 34 chương
  • Trạng thái: Full

Mục lục

Có lời nói, thế giới vô cả một đời mặc dù sao cũng cần thực hiện vài ba chuyện khiến cho bạn dạng thân thuộc hối hận hận, như vậy cuộc sống mới nhất hoàn hảo. Cho đến tới tận giờ đây, tôi chỉ thực hiện nhị việc hùn cuộc sống bản thân hoàn hảo. Việc thứ nhất là yêu thương anh. Một việc không giống, là gả cho tới anh.

Bạn đang xem: truyện nếu không là tình yêu

Có tiếc nuối quá khứ cũng không bao giờ thay đổi. Tôi chỉ rất có thể gói gọn, nén chặt và chứa chấp cất giấu thiệt thâm thúy vô ký ức. Nhưng vào trong 1 thời tự khắc vô ý nào là cơ, tôi vẫn ghi nhớ lại toàn bộ.

Trong tối trăng sáng sủa sao thưa, tôi phía trên nệm của anh ấy, gối đầu lên chân anh, ngắm nhìn và thưởng thức khuôn mặt khá cúi xuống của anh ấy vì thế góc nhìn mong đợi. Váy ngủ mỏng manh black color bị làn dông tố rét kể từ máy sấy khô tóc thổi tung, đàng cong của toàn thân thiếu hụt phái đẹp mới nhất rộng lớn ẩn hiện tại mơ hồ nước. Cảnh Mạc Vũ nhìn lại tôi, ngón tay êm ả của anh ấy nhẹ dịu vén mái đầu lâu năm của tôi vô làn dông tố rét. Căn chống thông thoáng mùi hương mùi hương rét áp…

Tôi bắt được một tia rét phỏng vô hai con mắt đen thui thẫm của anh ấy.

Kể kể từ khi cơ, tôi tin cẩn chắc chắn anh cũng yêu thương tôi, anh chỉ ko thể băng qua hố thâm thúy của mối quan hệ bạn bè, vậy nên tôi nỗ lực bước chín mươi chín bước về phía anh, chờ đón anh rất có thể hoàn thành xong bước ở đầu cuối về phía tôi.

Cho cho tới 2 năm rưỡi trước, tôi trở nên nàng dâu của anh ấy như sở nguyện…

Đám cưới của tôi và anh được tổ chức triển khai ở một điểm trời biển cả xanh tươi nối tiếp, điểm bùng cháy sang chảnh tột độ. Không thể ko thừa nhận, đám hỏi này kha khá “có thanh”, “có sắc”. Theo câu nói. quan lại khách hàng, hít lễ của tôi ăn đứt đám hỏi phụ nữ một ông công ty rộng lớn nào là cơ vừa mới đây. Trên thực tiễn, tía tôi ko cần là kẻ siêu giàu sang. Chỉ đem điều, tính ông mến huyênh hoang vùng. Tôi gả cho tới Cảnh Mạc Vũ là 1 trong những thông tin tạo nên chấn động, tất yếu ông cần huyênh hoang cho tất cả thiên hạ đều đã biết. Như vậy phù phù hợp với tính cơ hội ông công ty Cảnh gia Cảnh Thiên Hạo.

Sau Lúc kết cổ động mùng tuyên thệ ko một chút ít mới nhất mẻ của mục sư, tía tôi và những người dân bạn bè thân thuộc thiết của ông chính thức nâng ly chuyện trò sẩy rả.

Đang ghi nhớ cho tới câu nói. thề bồi trước mục sư khi nãy: “Dù là mắc bệnh hoặc khốn cay đắng, mặc dù giàu sang hoặc túng thiếu khó khăn, em tiếp tục một đời trung thành với chủ với anh, ở mặt mày anh cả đời, ko khi nào tách xa xôi nhau”, tôi đùng một phát thấy một bóng hình cô độc và kiêu ngạo chuồn xuyên qua loa đám người, vô khu rừng rậm dừa phía đằng trước mặt mày.

Rừng cây um tùm ẩn hiện tại hình bóng một người đẹp. Tuy tôi ko thấy rõ dung mạo của cô ấy tao, tuy nhiên tôi rất có thể cảm biến được vẻ đẹp nhất êm ả của cô ấy tao. Hình bóng cô tao toát rời khỏi một vẻ u buồn khiến cho người không giống ko thể tách đôi mắt, chắc hẳn rằng tôi trước đó chưa từng gặp gỡ người đẹp này. Nếu đang được gặp gỡ, tôi chắc chắn sẽ không còn quên.

Cảnh Mạc Vũ tạm dừng mặt mày cô nàng, bóng sườn lưng anh thấm vào một sự bất lực…

Chả trách móc Cảnh Mạc Vũ nhất quyết ko cho tới bất kể phóng viên báo chí nào là béng mảng cho tới sát điểm tổ chức triển khai đám hỏi, anh cũng đề xuất khách hàng mời mọc ko tùy tiện tự sướng, nhằm tôn trọng chuyện riêng lẻ. Tôi còn tưởng anh ko mến phô trương, nhận định rằng đám hỏi là phạm trù cá thể. Hóa rời khỏi, anh hoảng hồn một chuyện riêng lẻ không giống của anh ấy bị trưng bày rời khỏi khả năng chiếu sáng.

Tôi nở nụ mỉm cười châm biếm, núm ly champagne tiếp cận một gốc cây xù xì, lựa chọn một khía cạnh ko phát hiện ra bọn họ, cũng ko nhằm bọn họ phát hiện rồi đứng tựa vô thân thuộc cây.

Tôi nâng ly rượu lên rất cao, để ý trời biển cả qua loa nước rượu champagne gold color nhạt nhẽo. Bầu trời và mặt mày biển cả xanh tươi qua loa ly rượu chỉ từ lại một màu sắc xám quáng gà mịt.

“Ngôn Ngôn, anh chúc em và Cảnh Mạc Vũ “song hỉ lâm môn”, thân thuộc lại càng thân!”

Một giọng con trai trêu chọc đem đẫy ý mỉm cười vọng cho tới. Tôi ko cần thiết xoay đầu cũng biết là ai, cảnh vật trước đôi mắt tôi càng quáng gà mịt rộng lớn.

“Anh kể từ Italy xa xôi xôi về phía trên coi trò hề của tôi, tôi cũng chẳng bận tâm.” Tôi bất giác mỉm cười khẽ: “Nhưng nài anh hãy rời xa tôi một chút ít, chớ nhằm tôi phát hiện ra khuôn mặt xúi quẩy của anh ấy trong thời gian ngày vui sướng này.”

“Em chớ hiểu nhầm, ko cần anh về nhằm coi trò hề của em. Anh mang 1 chuyện nghĩ về mãi cũng ko rời khỏi, nên mới nhất quan trọng về phía trên thỉnh giáo em.”

Tôi liếc mắt qua loa Tề Lâm, người con trai này thời điểm hôm nay ăn diện còn nổi trội rộng lớn chú rể. Anh tao khá đẹp nhất trai, đầy đủ chi tiêu chuẩn chỉnh thực hiện bạch mã hoàng tử. Nhưng vô đôi mắt tôi, anh tao vẫn chán ghét như hồi nhỏ. Đôi đôi mắt “hoa đào” biết phóng năng lượng điện của anh ấy tao rất có thể hấp dẫn thiếu phụ phụ nữ ở từng điểm từng khi, nụ mỉm cười bên trên khóe mồm anh tao như chỉ chực ngóng tôi thực hiện chuyện mất mặt mặt mày nhằm chế nhạo tôi bất kể khi nào là.

Thấy Tề Lâm tiến bộ lên một bước, tôi cảnh giác tựa về đằng sau: “Anh căn vặn đi!”

“Em sử dụng thủ đoạn gì, rất có thể trói được Mạc Vũ?”

Biết ngay lập tức anh tao chẳng căn vặn câu gì rời khỏi hồn, tôi tùy tiện đáp: “Tôi kề dao vô cổ anh ấy, rồi rình rập đe dọa anh ấy: một là cưới tôi, nhị là xuống âm ti.”

Tề Lâm rung lắc đầu: “Anh ko tin cẩn.”

Tôi lấy một nguyên nhân đem tính thuyết phục hơn: “Tôi trình bày với anh ấy, tôi yêu thương anh ấy đến mức độ ko thể sinh sống thiếu hụt anh ấy. Nếu anh ấy ko cưới tôi, tôi tiếp tục nhảy lầu tự động tử.”

“Anh ko tin cẩn.” Tề Lâm vẫn rung lắc đầu.

“Ba tôi rời khỏi mệnh lệnh, nếu như Cảnh Mạc Vũ ko Chịu cưới tôi, ông tiếp tục xua anh ấy rời khỏi đàng, cho tới anh ấy white tay.”

Tề Lâm kế tiếp rung lắc đầu: “Đừng lừa anh, mau trình bày cho tới anh biết thực sự chuồn.”

Xem thêm: trúc mã là tra công

Sự thiệt ư? Tôi cúi xuống tợp một ngụm champagne. Rượu khá đắng, nhắm nháp kỹ đem vị cay chua.

“Tôi có thai người con của anh ấy ấy.”

Nụ mỉm cười bên trên khóe mồm Tề Lâm cứng đờ, góc nhìn không thể tinh được của anh ấy tao tạm dừng ở một cái bụng bằng phẳng lỳ của tôi: “Thật à?”

Tôi không còn trình bày nổi, trừng đôi mắt với anh ta: “Anh học tập vẽ ở Italy, học tập đến mức độ trở thành kẻ ngốc rồi? Một nguyên nhân ngớ ngẩn nhưng mà anh cũng tin cẩn.”

“Anh cảm thấy… sử dụng thủ đoạn này nhằm trói Cảnh Mạc Vũ, vô cùng uy tín.” Tề Lâm sờ cằm, rời khỏi chiều suy tư, góc nhìn anh tao bất giác tạm dừng ở một cái bụng vô cùng phẳng phiu của tôi: “Có điều, anh vẫn nghĩ về ko thông, em thực hiện thế nào là nhằm chống bức anh tao vậy?”

“Hờ, hờ!” Tôi mỉm cười khan nhị tiếng: “Anh ko cảm nhận thấy, yếu tố này nên căn vặn ngược lại hoặc sao?”

“Anh tao chống bức em… Hờ, hờ!” Tề Lâm học theo tôi mỉm cười khan: “Anh thân quen biết Cảnh Mạc Vũ nhị mươi trong năm này, anh tao nhưng mà thực hiện chuyện cơ, anh rước đầu của anh ấy cho tới em thực hiện bô chuồn tè tối.”

“Trong chống tôi đem bể cầu tự động hóa, cám ơn anh!”

Tôi núm ly rượu chuồn vòng qua loa Tề Lâm, sẵn sàng tách ngoài điểm cơ. Anh tao đùng một phát nói: “Em đem dám tiến công cược với anh không?”

Tất nhiên là tôi đem hào hứng với trò cá cược của Tề Lâm, một người được xem là vua bài bạc tiến công đâu thắng đó: “Anh mong muốn cá cược loại gì?”

“Cá em và Cảnh Mạc Vũ tiếp tục ly hít trong khoảng 1 năm.”

“Nói vớ vẩn.” Nếu ko cần đang khoác trên người cỗ váy cưới thánh thiện, chắc hẳn rằng tôi tiếp tục tung một cước vô trúng điểm hiểm của Tề Lâm.

“Nếu hôn nhân gia đình của nhị người rất có thể lưu giữ 1 năm trở lên trên, em bắt anh làm cái gi anh cũng thực hiện. Nếu gần đầy 1 năm đang được ly hít, đến thời điểm cơ em hãy gả cho tới anh. Em thấy thế nào?

“Tề Lâm, nhân khi còn ko muộn anh hãy quên ngay lập tức phát minh cơ cho tới tôi. Tôi và anh ấy vô cùng ko ly hít. Chúng tôi tiếp tục yêu thương nhau đầy đủ đời, đến thời điểm đầu bạc răng long.”

“Ờ, nhị tình nhân nhau như vậy đó…” Tề Lâm giơ ngón trỏ, chỉ về phương hâu phương sườn lưng tôi. Tôi xoay đầu, ngay tắp lự phát hiện ra người đẹp ôm chặt Cảnh Mạc Vũ, còn anh ko cự tuyệt.

“Đám cưới còn ko kết cổ động, anh tao đang được vội vàng chuồn ôm “tiểu tam”[1] rồi. Ngôn Ngôn, em xác lập hôn nhân gia đình của em rất có thể lưu giữ một năm?”

[1] Tiểu tam: kể từ thân thuộc vô ngôn tình, chỉ người loại tía.

Thật rời khỏi, tôi ko hề bận tâm cho tới chuyện một người khoan hoa như Cảnh Mạc Vũ ôm kể từ biệt hồng nhan tri kỷ trước cơ của anh ấy. Thế nhưng… bọn họ ôm nhau ngay lập tức trước mặt mày Tề Lâm, demo căn vặn mặt mày mũi tôi quẳng chuồn đâu? Thế là tôi nhét ly rượu vô tay Tề Lâm, kéo gấu váy cưới white lên rất cao, nhất quyết chuồn đảm bảo sĩ diện của tôi.

“Khụ…” Tôi cố ý hắng giọng. Sau Lúc xác lập Cảnh Mạc Vũ đang được trị sinh ra tôi, kéo tay người đẹp ngoài người anh, tôi mới nhất cởi miệng: “Nếu anh không thích tía ném cô tao xuống biển cả nuôi cá, tốt nhất có thể anh nên lần một điểm không một ai phát hiện ra kế tiếp dây dính với cô tao.”

Cảnh Mạc Vũ chỉnh lại cỗ ple khá nhàu rồi nhướng đôi mắt nhìn tôi. Bầu trời ngày thu trong veo, bóng mát um tùm đang được đứng sau khuôn mặt điển trai với ý mỉm cười giá thành lùng của anh ấy, tuy nhiên ko thể tủ cất giấu sự ngông cuồng ko một người nào là rất có thể trói buộc trong tim đôi mắt anh: “Ờ, đề nghị của em ko tồi tệ, tôi tiếp tục tráng lệ suy nghĩ!”

Tôi hít một khá thâm thúy, cố ko bận tâm cho tới ngụ ý vô lời nói của Cảnh Mạc Vũ. Tôi để ý người đẹp trước mặt mày. Cô tao thực sự anh hùng phái đẹp chủ yếu chi tiêu chuẩn chỉnh vô ngôn tình, toàn thân miếng mai, khuôn mặt thanh tao, đẹp nhất nhưng mà ko tục. Từ người cô tao lan rời khỏi một vẻ u buồn mê hồn. Cảnh Mạc Vũ thực sự đem đôi mắt nhìn người, mặc dù tôi đem bại, cũng bại một cơ hội oanh liệt.

“Ngôn Ngôn? Ngôn Ngôn!”

Nghe giờ đồng hồ tía tôi gọi, tôi đem tay Cảnh Mạc Vũ, kéo váy cưới white color được may tay chân tinh xảo, đủng đỉnh rãi trải qua người đẹp đôi mắt ngấn lệ, trải qua Tề Lâm đang được nhếch mồm mỉm cười, trải qua đám khách hàng mời mọc vô ưu tư.

Những phân tử kim cương bên trên áo cưới lấp lánh lung linh bên dưới ánh mặt mày trời thực hiện tôi nhức đôi mắt.

Vào khoảng thời gian rất ngắn cơ, tôi đùng một phát tỉnh ngộ. Nếu đó là tình tiết vô tè thuyết ngôn tình, không hề ngờ vực gì nữa, tôi đó là phái đẹp phụ chán ghét bị quý khách nguyền rủa. Tôi tưởng tôi đem chút vẻ đẹp là rất có thể kiểm soát anh. Quan trọng rộng lớn, tôi tưởng tôi mang 1 người phụ thân lợi hoảng hồn, chuyện gì rồi cũng rất có thể xử lý lại rất mực kính yêu mến thương tôi, là tôi rất có thể thành công xuất sắc trong công việc sở hữu anh hùng phái nam chủ yếu, người khiến cho phái phái đẹp điên hòn đảo. Tôi còn tưởng, rất có thể chờ đón một tình thương nhưng mà tôi nhận định rằng trước sau cũng tiếp tục cho tới với tôi…

Xem thêm: di the ta quan

Chỉ đem điều, chờ đón tôi ở phía đằng trước, liệu liệu có phải là tình yêu?

Mở đầu ⟸

⟹ Chương 2