truyện hạnh phúc nhỏ của anh

Lâu rồi ko gặp
“Nghe rằng, em bảo với những người không giống là em mến anh?"
Sáng ngày đông tia nắng tỏa sáng, Tùng Dung khép hờ đôi mắt, lười nhác ở dựa sống lưng vô lớp đệm mượt kê bên trên bệ hành lang cửa số rộng lớn bầy nắng và nóng, giành giật thủ tợp một ly cafe rồi mới nhất thay cho ăn mặc quần áo ra bên ngoài. Vừa mới nhất xuất hiện thì thấy góc cửa mái ấm đối lập đang dần ngỏ, liên tiếp đem nhân viên cấp dưới khuân vác đem vật dụng sinh hoạt ra đi lên đường vô, tuy nhiên ko thấy người sở hữu đâu.
Tùng Dung tựa vô canh cửa ngõ coi rất mất thời gian. Nhà láng giềng nên cho tới rộng lớn nửa trong năm này không tồn tại đứa ở, nghe rằng gia chủ bị cuồng thật sạch sẽ, khách hàng mướn thông thường ko thỏa mãn nhu cầu được đòi hỏi đổi mới thái của anh ấy tao, nhưng mà anh tao thì cũng chẳng thiếu hụt chi phí, vì thế cứ vứt rỗng tuếch ở bại mãi. Không biết người chuẩn bị thường xuyên vô là thần thánh phương nào? Mỗi tầng của căn hộ này còn có nhì nhà ở, nhưng mà mái ấm đối lập mãi không tồn tại đứa ở, điều này đồng nghĩa tương quan với việc Tùng Dung 1 mình cướp cứ một tầng, khiến cho Chung Trinh siêu ngưỡng mộ.
Vào một chiều tối vài ba ngày sau, Tùng Dung bước rời khỏi kể từ khu chợ của căn hộ, tay xách nhì túi trang bị to tướng tướng tá, đang được đứng trước cửa ngõ trả tay rời khỏi quyết định vén tấm rèm dày lên, ko ngờ có một giây sau, rèm đang được đứa ở phía đối lập vén lên. Trước mặt mày cô là 1 trong những người nam nhi coi nhỏ gọn thật sạch sẽ, hai con mắt đen giòn láy với đuôi đôi mắt lâu năm tuyệt rất đẹp, đem theo đuổi khí hóa học rất đặc biệt. Một tay anh cố kỉnh địa hình thủ thỉ, tay bại vén rèm. Khi phát hiện ra Tùng Dung ngẩn người coi bản thân, anh vừa phải rời khỏi hiệu mang lại cô lên đường trước, vừa phải kéo rèm rời lịch sự mặt mày, vẫn nhẹ nhàng tiếng nói vô điện thoại cảm ứng.

Tùng Dung gật đầu thay cho mang lại điều cảm ơn. Cách thoát ra khỏi bại, cô còn xoay đầu thông thoáng coi lại tuy nhiên chỉ thấy được bàn tay đang được thu về. Bàn thờ tay ấy lâu năm và thon, khớp ngón rõ nét, đem theo đuổi đường nét tinh xảo khan hiếm thấy ở phái nam, hẳn là 1 trong những bàn tay thực hiện tay chân khôn khéo.
Những người cho tới khu chợ này đều là kẻ sinh sống vô căn hộ. Cô vẫn ở trên đây lâu vì vậy, sao trước bại trước đó chưa từng thấy anh xuất hiện nay ở đây?
Rồi vào một trong những buổi sáng sớm vài ba ngày sau, Tùng Dung dậy muộn. Hôm sư ni nên lên tòa, vị quan tiền tòa bại ghét bỏ nhất là kẻ cho tới muộn.
Vội vàng sẵn sàng kết thúc nhằm lên đường, vừa phải thoát ra khỏi cửa ngõ thì thấy cửa ngõ cầu thang máy đang được kể từ từ đóng góp lại, cô hấp tấp vàng chạy lại.
Dường như người vô cầu thang máy nghe thấy giờ đồng hồ động, đột ngột trả tay rời khỏi ngăn góc cửa đang được dần dần khép. Tùng Dung phi vào vô mới nhất thở phào thoải mái, còn còn chưa kịp cảm ơn vẫn sửng nóng bức cho tới tròn trặn đôi mắt. Trong cầu thang máy, ngoài một người nam nhi, còn tồn tại một viên bông rộng lớn trắng nuột đang được ngồi.


Tùng Dung hoảng hốt chó nên quyết định lên đường chuyến cầu thang máy tiếp sau, tuy nhiên lại hoảng hốt người và chó trước mặt mày xấu xí hổ, mặc dù cô ko biết chú chó Samoyed đang được thè lưỡi coi bản thân để ý này liệu đem biết xấu xí hổ hay là không. Thêm vô bại, cũng không hề kịp nữa nên cô chỉ từ cơ hội nỗ lực tại vị, nép sát vô vách cầu thang máy, cảnh giác coi chằm chằm loài vật cưng to tướng white color.
Ôn Thiếu Khanh liếc coi cô rồi cúi người vuốt lông cổ chú Samoyed, xoa đầu nó, "Mày lên đường lan can cỗ, tao đợi mi ở bên dưới."
(*) Samoyed: Một kiểu như chó săn bắn đem xuất xứ kể từ vùng Siberia, đấy là kiểu như chó đem cỗ lông white tính như tuyết tính chất cơ hội đem nhiều Điểm sáng của chó sói.
Tùng Dung nhếch môi coi chú chó.
Cục bông rộng lớn thời gian nhanh chân nhảy ra bên ngoài cầu thang máy, chỉ nhằm lại một chiếc bóng trắng nuột. Trước khi cửa ngõ cầu thang máy khép lại, Tùng Dung thấy nó chạy về phía lan can bay hiểm.
Đến thời điểm hiện nay Tùng Dung mới nhất ngoảnh đầu coi người công ty của viên bông lán, vừa phải quyết định tán tụng anh khéo dạy dỗ thú nuôi thì lại ngẩn người chuyến nữa? Trùng phù hợp vậy sao, anh cũng ở tòa mái ấm này ư?
Tùng Dung thu lại ánh mắt rồi chớp đôi mắt.
Hôm ấy rất rất tiện nghi, Tùng Dung không chỉ ko cho tới trễ mà còn phải sớm vài ba phút. Nhưng trạng sư mặt mày đối phương cho tới muộn, vậy là trong cả quy trình cô chỉ mỉm cười cợt coi quan tiền tòa giầy vò, áp bức vị trạng sư mặt mày đối phương đang được sầm mặt mày, tới mức điều mắng cũng phi thường.
Kết cổ động phiên tòa xét xử, Tùng Dung đứng đợi ở cửa ngõ rồi nằm trong ra bên ngoài với vị quan tiền tòa khi nãy, "Chú, người tao chỉ cho tới muộn năm phút thôi nhưng mà mà đến mức chú xua đuổi nằm trong ɢɨết tận thế sao?" 
"Muộn một giây cũng ko được. Với lại con cháu ko thấy những tư liệu nhưng mà anh tao trình lên đều bị photo nghiêng à? Anh tao ko biết chú bị bệnh rối loàn ám ảnh chống chế nặng trĩu sao? Chú nhìn thấy vẫn không dễ chịu."

Bạn đang xem: truyện hạnh phúc nhỏ của anh

Tùng Dung vỗ trán, "Vốn quyết định ăn trưa với chú, tuy nhiên xét thấy triệu bệnh của chú ấy càng ngày càng nguy hiểm, hẳn là con cháu làm cái gi rằng gì cũng tiếp tục khiến cho chú không dễ chịu. Thôi tất cả chúng ta ăn riêng biệt lên đường ạ."
Vị quan tiền tòa gật đầu, "Được, trưa ni chú cũng có thể có hứa hẹn rồi."
Tùng Dung mỉm cười cợt chào: "Vậy hứa hẹn gặp gỡ chú vô phiên tòa xét xử sau."
Lại cho tới một bữa tối của vài ba ngày sau, khi Tùng Dung đi làm việc về và đứng bên dưới tầng hóng cầu thang máy, cô lại gặp gỡ người nam nhi bại chuyến loại tía.
Thang máy lên rồi lại giới hạn, song chuyến xuất hiện, thỉnh phảng phất đem người rời khỏi vô. Tùng Dung coi chằm chằm những số lượng thứu tự bặt tăm, âm thầm đoán coi anh tại tầng bao nhiêu, tiếp sau đó cảm nhận thấy bản thân thiệt rỗi khá.
Đợi cho tới khi cô thức tỉnh, vô cầu thang máy chỉ từ lại cô và anh, còn số lượng có một không hai đang được sáng sủa bên trên màn hình hiển thị đó là số tầng nhưng mà cô ở. Chung cư này được kiến thiết theo đuổi xài chuẩn chỉnh từng tầng đem nhì nhà ở, dễ thường...
Cửa cầu thang máy ngỏ rời khỏi, Tùng Dung bước rời khỏi trước, vừa phải cố kỉnh chiếc chìa khóa xuất hiện vừa phải nhằm ý cho tới người hâu phương. Quả nhiên anh trở về phía mái ấm đối lập. Sau khi xuất hiện, Tùng Dung còn ngoảnh đầu coi thông thoáng qua loa rồi mới nhất đóng góp lại, chuyến này cô chỉ thấy được khuôn mặt mày nghiêng của anh ấy. Trong lòng cô âm thầm nghiền thưởng, khuôn mặt anh cũng coi như xứng với tứ chữ "dịu dàng như ngọc".
Chín giờ tối ngày ngày tiếp theo, Tùng Dung phát âm tư liệu cho tới hoa đôi mắt chóng mặt và đau đầu nên đem bừa một cái áo khoác bên ngoài, cho tới khu chợ mua sắm món ăn lặt vặt.
Không biết vì như thế sao nhưng mà thời điểm hôm nay khu chợ sầm uất bất thần. Lúc xếp mặt hàng tính chi phí, vô đầu Tùng Dung vẫn mải nghĩ về về làm hồ sơ khi nãy, mãi cho tới khi nhân viên cấp dưới thu ngân coi màn hình hiển thị rồi lên giờ đồng hồ nhắc: "Ba mươi chín đồng kiểu mốt."
Tùng Dung móc tờ chi phí năm mươi tệ chẵn thoát ra khỏi túi áo khoác bên ngoài nhân viên cấp dưới thu ngân căn vặn như thông thường lệ: "Có một hào không?"


Tùng Dung nhấp lên xuống đầu, "Không đem."
Chợt một cánh tay kể từ sau sống lưng cô thể hiện đồng xu một hào, để lên quầy thu ngân.
Tùng Dung cúi đầu coi bàn tay bại, cảm nhận thấy rất rất quen thuộc. Sau bại cô trở lại coi người sở hữu của bàn tay, ồ, là anh.
Cô gật nhẹ nhàng đầu tỏ ý cảm ơn, "Cảm ơn anh."
Người đứng sau điềm nhiên trả lời: "Không cần thiết cảm ơn."
Tùng Dung cố kỉnh bao nhiêu vỏ hộp hộp sữa chua lên đường thoát ra khỏi khu chợ, coi rời khỏi cổng trái ngược nhiên thấy chú chó Samoyed ngoan ngoãn ngoãn ngồi ở bại, nhường nhịn như đang được đợi công ty. Sở lông trắng nuột, mồm như đang được cười cợt, đem nhì đứa trẻ em vây xung quanh nhắm nhía.
Hai đứa nhóc được quấn nhiều ăn mặc quần áo như nhì cái bánh ú đang được tỏ vẻ hào hứng tò mò mẫm, cảnh giác trả tay rời khỏi sờ lông chú chó, sờ được thì hét lên phấn khích, giờ đồng hồ cười cợt vang xa xôi.
Tùng Dung mỉm cười cợt, cù người trở về phần bên trước. Là trẻ em con cái thiệt mến, thú vui chỉ đơn giản và giản dị thế thôi.
Mấy ngày tiếp sau đó Tùng Dung đều ko tái ngộ anh. Mỗi chuyến ra bên ngoài hoặc về mái ấm, phát hiện ra góc cửa đóng góp kín, cô đều nghĩ về, tất cả về người ấy trước bại liệu đem nên chỉ là 1 trong những niềm mơ ước hay là không.
Dạo này, Chung Trinh thông thường xuyên cho tới địa điểm cô.

Xem thêm: người đàn ông của tôi

Tùng Dung vừa phải đi làm việc về, xuất hiện rời khỏi vẫn thấy Chung Trinh ở kềnh bên trên sofa, vừa miệng lặt vặt vừa phải coi TV.
Tùng Dung tiếp cận đá vô kiểu chân đang được cản lối của cậu, ngồi xuống coi dò thám xét, "Chị bảo này, sao em lại ở trên đây nữa rồi? Bị xua đuổi học tập à?"
"Còn lâu nhé!" Chung Trinh thu chân lại, "Sếp em dạo bước này lên đường họp xa thẳm, em được tạo biếng."
Tùng Dung đi làm việc cả một ngày, niềm tin và khung hình đều mỏi mệt mỏi. Cô coi truyền ảnh nhưng mà óc white láng, qua loa một khi mới nhất quan sát Chung Trinh đang được coi bản thân để ý, "Gì đấy?"
Chung Trinh dè dặt hỏi: "Chị bọn họ, sao chị vẫn chưa xuất hiện chúng ta trai?"
Tùng Dung nhíu mi, "Em lại làm cái gi rồi?"
Chung Trinh cười cợt chột dạ, "Đâu đem gì, bên trên bác bỏ gái cứ căn vặn, em lỡ mồm rằng chị mến phụ phái đẹp."
Tùng Dung ngay lập tức ngồi ngay lập tức ngắn ngủn, căn vặn nghiêm trang túc: "Nguyên văn là gì? Em rằng Tùng Dung mến phụ phái đẹp sao? Sau thương hiệu chị đem gắn tăng số minh chứng thư không? Với lại, u chị đem thu thanh không?"
"Ấy..." Chung Trinh thấy Tùng Dung trị dịch công việc và nghề nghiệp thì chẳng biết rằng sao, "Không đâu... Em chỉ rằng rất có thể chị bọn họ mến phụ phái đẹp."
Tùng Dung thở hắt rời khỏi rồi phụ thuộc vào ghế sofa, "Thế thì không vấn đề gì. Đối tượng chủ yếu ko rõ nét, cũng chẳng đem thời hạn đúng đắn. Mỗi người đều phải sở hữu cơ hội hiểu không giống nhau về kể từ "thích", vậy nên lời nói này vô hiệu. Mẹ chị dạy dỗ luật, hẳn là nên hiểu."

Chung Trinh nhấp lên xuống mạnh Tùng Dung, "Chị! Chị mau tỉnh lại đi! Chị vẫn tan thực hiện rồi!"
Tùng Dung hất cậu em rời khỏi, "Lần sau còn dám rằng linh tinh ma, chị rất có thể khiến cho em ko phạm pháp nhưng mà vẫn nên ૮ɦếƭ cả trăm kiếp."
Chung Trinh hoảng hốt hãi ôm gối lăn chiêng bên trên sofa rồi trả chủ thể "Chi bọn họ ơi, em đói."
Tùng Dung ngỏ phần mềm gọi đồ ăn phía bên ngoài rồi ném địa hình mang lại cậu, "Tự bịa đặt lên đường."
Trong khi đợi món ăn được mang đến, Chung Trinh ngồi lướt mạng vô chống xem sách, còn Tùng Dung ôm máy vi tính thao tác làm việc.
Chưa được bao nhiêu phút, Chung Trinh vẫn ló Output đầu ra coi cô, chỉ vào một trong những hình tượng truy vấn bên trên màn hình hiển thị hỏi: "Chị, giờ chị vẫn nghịch tặc trò này à?"
Tùng Dung ko buồn ngấc lên, "Không."
Cô trái ngược thực ko nghịch tặc nữa, chỉ hội tụ lại thực hiện kỷ niệm.
Chung Trinh lạng lẽ một khi lâu, vẻ mặt mày như ham muốn rằng nhưng mà không nói. Tùng Dung cau mi, "Đàn ông nam nhi, ham muốn rằng gì thì rằng lên đường, cứ xì xằng thực hiện gì?"
Lần này Chung Trinh thời gian nhanh nhẹn hỏi: "Chị bọn họ, chị mãi ko Chịu đựng đem chúng ta trai là vì như thế người ấy sao?"
Tùng Dung ngay lập tức phản bác: "Không phải!"
Chung Trinh bĩu môi thì thầm: "Em đem rằng người ấy là ai đâu..."
Tùng Dung ném gối ôm vô tay lịch sự, "Chung Trinh, em ham muốn ૮ɦếƭ à?"
"Em không thích..." Chung Trinh như sực ghi nhớ rời khỏi điều gì, hớn hở nhào cho tới địa điểm cô, "Chị, em ra mắt mang lại chị thích nghi với sếp em nhé? Em thấy nhì người xứng song lắm."
Tùng Dung miễn chống ngấc lên, "Bác sĩ?"
Chung Trinh gật mạnh đầu, "Đúng ạ. Đúng ạ."
Tùng Dung kháng cằm tâm lý một lúc mới nhất tráng lệ lên tiếng: "Ừ, rất rất xứng, anh ấy rất có thể thản nhiên tách rời từng phần tử bên trên khung hình chị, hoặc chị rất có thể mang lại anh ấy rời khỏi lên đường trắng tay khi ly hít một cơ hội nhỏ gọn. Em ham muốn thấy kết viên nào?"
Chung Trinh nghẹn điều, "Chị chớ xấu đi như vậy, sếp em đảm bảo chất lượng lắm. Anh ấy còn nuôi một con cái..."
Ngay giây tiếp sau Chung Trinh đã trở nên đá thoát ra khỏi cửa ngõ mái ấm. Chú gửi gắm đồ ăn đang được đứng ngoài cửa ngõ giật thột, trả món ăn mang lại Chung Trinh rồi rằng với vẻ thương hại: "Chàng trẻ trai, cậu còn nên lên đường một con phố lâu năm lắm..."
Chung Trinh hấp tấp vàng giải thích: "Chị ấy là chị của cháu!"
Ông chú xua tay, "Nhóc con cái, ko cần thiết quan ngại đâu. Bị phu nhân đá thoát ra khỏi cửa ngõ đâu đem gì xứng đáng xấu xí hổ, chú đấy là người trải đời, kiểu cớ bại chú cũng từng người sử dụng rồi."
Chung Trinh cạn điều.
Chờ chú gửi gắm đồ ăn lên đường vô cầu thang máy, Chung Trinh mới nhất gõ cửa ngõ, "Chị bọn họ ơi, xuất hiện lên đường. Em gửi gắm đồ ăn này. Chị ko đói sao?"
Một khi lâu sau phía bên trong vẫn không tồn tại động tĩnh. Chung Trinh ngồi trước cửa ngõ ăn, ăn đoạn đứng lên vệ sinh mồm, chính thức nhận lỗi: "Chị bọn họ, em sai rồi."
Tùng Dung nghe thấy câu này, vừa phải quyết định vùng lên di xuất hiện thì lại nghe thấy một tràng ngụy biện.
"Phụ phái đẹp hoặc ngượng nhưng mà, làm thế nào em rất có thể căn vặn những câu như "có được không"? Em nên lôi sếp bản thân cho tới trước mặt mày chị rồi đẩy vô người chị mới nhất đúng! Hẳn rồi. Cứ thế lên đường. Chị, em no rồi, lên đường trước đó. Em nhằm lại 50% mang lại chị, treo bên trên cửa ngõ nhé, chị không còn giận dỗi hoá ra nhưng mà lấy."
Giây phút này, Tùng Dung xác lập, cậu em vẫn luôn luôn thật thà lối hoàng như cây bạch dương lớn mạnh theo người kể từ nhỏ, trong mỗi năm cô ko ở nội địa vẫn đâm chồi nghiêng rồi...
Thời tiết càng ngày càng rét, bao nhiêu thời điểm hôm nay trời luôn luôn u ám chẳng không giống gì tâm lý của Tùng Dung. Cho mặc dù là ai lên đường chăng nữa, nếu như thường ngày đều nên thực hiện tăng đến tới khuya thì cũng sẽ không còn thể tự do thoải mái nổi.
Thời điểm cô tái ngộ anh là vào cuối tuần, khi ấy một trận tuyết rộng lớn vừa phải ngừng rơi.