tổng tài ác ma sủng thê

intro-logo

Blurb

Bạn đang xem: tổng tài ác ma sủng thê

Phía ngoài lối vô của 1 căn Nhà biệt thự, nhì cô nàng đang được đứng bên cạnh nhau, cơ đó là Lưu Họa Y và Tiêu Thanh Lạc. Vì ham muốn gom con bạn thân mật của tớ nhanh chóng đã có được tình thương nên Lưu Họa Y đang được quan trọng đặc biệt bố trí buổi họp mặt này, nhằm mục tiêu xúc tiến cho tới Lương Minh Thành nhanh chóng tỏ tình với Tiêu Thanh Lạc.

Ngoài trời giờ đây đang được đặc biệt giá tiền, bão thổi từng lần giá tiền buốt, nhì cô nàng đều teo ro đứng phụ thuộc vào nhau.

“Họa Y, sao lại thế này, tớ giá tiền quá!”

Lưu Họa Y kéo kéo vạt áo khoác bên ngoài, coi đi ra xe cộ, cô đùng một phát kêu lên sung sướng, “Lương Minh Thành cho tới rồi!”

...

chap-preview

Free preview

Chương 101: Lưu Họa Y thực hiện mai

Xem thêm: dongphim.net

Phía ngoài lối vô của 1 căn Nhà biệt thự, nhì cô nàng đang được đứng bên cạnh nhau, cơ đó là Lưu Họa Y và Tiêu Thanh Lạc. Vì ham muốn gom con bạn thân mật của tớ nhanh chóng đã có được tình thương nên Lưu Họa Y đang được quan trọng đặc biệt bố trí buổi họp mặt này, nhằm mục tiêu xúc tiến cho tới Lương Minh Thành nhanh chóng tỏ tình với Tiêu Thanh Lạc. Ngoài trời giờ đây đang được đặc biệt giá tiền, bão thổi từng lần giá tiền buốt, nhì cô nàng đều teo ro đứng phụ thuộc vào nhau. “Họa Y, sao lại thế này, tớ giá tiền quá!” Lưu Họa Y kéo kéo vạt áo khoác bên ngoài, coi đi ra xe cộ, cô đùng một phát kêu lên sung sướng, “Lương Minh Thành cho tới rồi!” Lập tức, Tiêu Thanh Lạc tất tả đứng ngay ngắn, nấp sau bức tường chắn, cô ấy lưu giữ chặt vạt áo, hít thâm thúy một khá cho tới điềm tĩnh. Còn Lưu Họa Y thì sung sướng chạy đi ra phía xe cộ của Lương Minh Thành. Lương Minh Thành khoác một cỗ vest Trắng coi vô nằm trong lịch sự, anh vừa phải bước xuống xe cộ, phát hiện ra Lưu Họa Y thì tất tả tiếp cận ở kề bên, “Sao em lại ăn diện thế này, ko hoảng sợ giá tiền sao?” “Như này đặc biệt đẹp nhất nhưng mà.” Lưu Họa Y xoay một vòng, mỉm cười cợt tươi tắn rói. “Bà cô ơi, mau theo đòi anh thay cho bộ đồ quần áo không giống, nếu như không em tiếp tục bị tiêu diệt cóng đấy.” Vừa rằng Lương Minh Thành vừa phải kéo tay Lưu Họa Y, tuy nhiên cô đang được giằng đi ra, rằng, “Đợi em một thời gian.” rồi chạy ù về phía bức tường chắn, cầm lấy tay Tiêu Thanh Lạc, kéo cô ấy rời khỏi. Nhìn thấy Tiêu Thanh Lạc, anh đặc biệt sửng oi, ngẩn người bên trên khu vực. “Em thực sự không tồn tại thời hạn chuồn dự tiệc nằm trong anh. Nhưng em cho tới anh mượn cô nữ giới xinh đẹp nhất này, anh lưu giữ chở che cô ấy cẩn trọng cho tới em nhé.” Tiêu Thanh Lạc khá cúi đầu, nhì gò má ửng hồng. Trái tim Lương Minh Thành đập loàn. Lưu Họa Y nháy đôi mắt với anh, tiếp sau đó vẫy tay kính chào nhì người rồi tách chuồn, trước lúc chuồn còn bảo nhỏ với Lương Minh Thành. “Anh lưu giữ thăm dò thời cơ phân tích đấy nhé.” Nhìn cô nàng nhỏ đang được đứng trước mặt mũi, khá teo người vì như thế bão giá tiền, anh đặc biệt ham muốn tiến thủ lên ôm cô ấy, rằng với cô ấy rằng anh quí cô ấy, tuy nhiên anh ko thể. “Sao em lại ở đây?” giọng Lương Minh Thành giá tiền lùng như trời bão rét thời điểm hiện tại. Tiêu Thanh Lạc ngước đầu, hai con mắt tròn trặn to tát thông thoáng tưởng ngàng, “Anh… không thích thấy em sao?” Lương Minh Thành thở nhiều năm, giờ đây toàn bộ người xem đang đi đến, anh cũng ko thể xua đuổi cô ấy chuồn, chỉ rất có thể đem tay cầm lấy tay Tiêu Thanh Lạc, rằng, “Chúng tớ vô thôi.” Bàn tay giá rét của Tiêu Thanh Lạc ở lặng trong tay to tát rét oi của Lương Minh Thành, trái khoáy tim cô ấy đập điên loạn vô lồng ngực, gò má càng ửng hồng, ngượng ngùng cúi đầu, theo đòi Lương Minh Thành vô vô. Vẻ ngoài Lương Minh Thành vẫn thản nhiên, giá tiền lùng như trước đó, tuy nhiên thực đi ra tâm tư anh đang được lặng lẽ mỉm cười cợt Lúc được cầm tay người phụ nữ bản thân yêu thương. Sau Lúc nhì người vô buổi tiệc thì nghe giờ đồng hồ tiếng ồn phía đại sảnh, người xem đều quan sát về phía cơ. Là Lâm Thành Nhân cho tới. Lương Minh Thành âm thầm thở phào thoải mái, may nhưng mà thời điểm hôm nay anh ko chuồn nằm trong Lưu Họa Y, nếu như không ko biết tiếp tục xẩy ra chuyện gì nữa. Thấy vóc dáng thở phào thoải mái của anh ý, Tiêu Thanh Lạc bèn căn vặn, “Anh sao thế?” “À, không tồn tại gì, anh phát hiện ra người quen thuộc, tất cả chúng ta qua quýt kính chào căn vặn nhé.” Nói rồi anh núm theo đòi ly rượu, dẫn Tiêu Thanh Lạc trải qua cơ.  “Anh Nhân. Đã lâu ko gặp gỡ.” Lâm Thành Nhân mỉm cười: "Hiếm với thiệt đấy, ko ngờ lại gặp gỡ được cậu vô buổi tụ họp này." Ai cũng biết Lương Minh Thành là cậu rét có một không hai vô giới ko quí nhập cuộc tiệc rượu. Lương Minh Thành vuốt mũi: "Hết cơ hội rồi. Nếu tôi ko cho tới, ông già cả mái ấm tôi tiếp tục làm thịt tôi rơi rụng." "Tôi cũng thấy thế. Nhưng cứng cáp cậu ko Chịu cưới nên ông ấy mới nhất yêu sách làm thịt cậu thôi." Một tiếng nói đột vang lên sau sống lưng anh tớ, Lương Minh Thành xoay đầu, bỗng nhiên nhảy cười cợt, vỗ vai người tới: "Hùng Cường, về lúc nào thế?" "Tôi về lâu rồi." Hai người chính thức thì thầm, còn Tiêu Thanh Lạc thì buồn ngán đứng mặt mũi. Nếu ko vì như thế anh tớ, tại vì sao cô ấy cần đứng phía trên mỉm cười cợt chứ. Cô ấy giương đôi mắt, nhìn thấy Lâm Thành Nhân đang được ngẩn người ở kề bên, chợt suy nghĩ cho tới tiếng của Lưu Họa Y, ko ngoài nhảy cười cợt. Ba người xoay đầu coi cô ấy, Tiêu Thanh Lạc nở nụ cười cợt quan ngại ngùng. "Không reviews một chút ít à?" Lâm Thành Nhân nhướng ngươi, còn Phan Hùng Cường thì coi cô ấy với ý không giống. "Tiêu Thanh Lạc." Lương Minh Thành rằng rồi chỉ về phía Lâm Thành Nhân và Phan Hùng Cường, theo lần lượt nói: "Đây là nhì cậu rét có tiếng nhất thủ đô, Lâm Thành Nhân và Phan Hùng Cường." Tiêu Thanh Lạc gật đầu với nhì người rồi tảo lịch sự coi Lâm Thành Nhân, vươn tay ra: "Chào anh, ngưỡng mộ đang được lâu. Chỉ với điều anh khá không giống với những gì nhưng mà tôi nghe được." Lâm Thành Nhân nhíu ngươi, đang được biết thân mật phận của Tiêu Thanh Lạc. "Ồ? Không biết cô Tiêu nghe được tin đồn gì thế?" Phan Hùng Cường cười cợt lừa lọc, trầm trồ tò lần. "Tôi nghe rằng cậu Lâm…" Tiêu Thanh Lạc hòn đảo mắt: "Nghe rằng cậu Lâm ko đẹp nhất như bên trên báo, không chỉ có thế mặt mũi còn giàn giụa nhọt." "Phụt… Ha ha ha ha." Cô ấy vừa phải dứt tiếng, Phan Hùng Cường và Lương Minh Thành hàng loạt nhảy cười cợt. Lâm Thành Nhân nhướng ngươi, chỉ mỉm cười cợt chứ không cần rằng gì. Lưu Họa Y. Lá gan góc của những người phụ phái nữ này càng ngày càng rộng lớn. Lương Minh Thành vừa phải reviews kết thúc, anh đang được biết Tiêu Thanh Lạc là ai rồi. Anh đang được nghe thấy cái brand name này kể từ mồm Lưu Họa Y thật nhiều lượt. Chỉ với điều… Lâm Thành Nhân cười cợt khẽ, đột nhiên lưu giữ cho tới một đụn vật dụng nhưng mà Lưu Họa Y xách về hôm cơ. Có lẽ là vì Tiêu Thanh Lạc tặng. Chỉ e người phụ phái nữ ngốc cơ vẫn không biết thân mật phận của cô ý ấy. Tiêu Thanh Lạc… Cô gái này… "Cậu Lâm, giờ đây tôi đang được đặc biệt tò lần, ko biết ai dám thổ lộ câu đấy." Phan Hùng Cường cười cợt khẽ, coi qua quýt phụ thân người. Tiêu Thanh Lạc và Lương Minh Thành coi nhau, ko rằng gì. Người nói cách khác câu này với Tiêu Thanh Lạc, không chỉ có thế còn hiểu Lâm Thành Nhân rất rõ ràng, e rằng chỉ mất Lưu Họa Y. Lâm Thành Nhân mỉm cười cợt, ko rằng gì. "Ngại quá, tôi cần chuồn WC, van lơn phép tắc vắng ngắt mặt mũi nhé." Tiêu Thanh Lạc thanh trang tách chuồn. Lâm Thành Nhân vỗ vai Lương Minh Thành, cười cợt khẽ: "Không tồi tàn. Tôi thấy cô Tiêu này vô nằm trong ưu tiên cậu, Minh Thành, nếu như cưới cô ấy, cậu tiếp tục tiết kiệm ngân sách và chi phí được phụ thân mươi năm phấn đấu đấy." Khóe mồm Lương Minh Thành lắc giật: "Cậu cũng biết à?" Phan Hùng Cường cũng cười: "Tôi đang được sớm nghe rằng mái ấm bọn họ Tiêu với cùng một cô phụ nữ đang được học tập nội địa, tuy nhiên ko gặp gỡ khi nào. Cô Tiêu phía trên ngẫu nhiên phóng khoáng, tư thế đái thư khuê những được thể hiện tại rõ rệt vào cụ thể từng hành động, không chỉ có thế ăn mặc quần áo bên trên người rất có thể mua sắm được cả căn Nhà biệt thự, tôi suy nghĩ mái ấm bọn họ Tiêu cũng không tồn tại cô mái ấm loại nhì đâu." "Tên nhóc cậu thực sự với phúc." Phan Hùng Cường cười cợt cười cợt, quan sát về phía Tiêu Thanh Lạc vừa phải chuồn. Lương Minh Thành nhếch môi, trầm trồ đắng cay, ko rằng năng gì. Chính vì như thế mái ấm bọn họ Tiêu quá kếch xù nên anh tớ mới nhất ko thể với cho tới. Trước mái ấm bọn họ Tiêu, trong cả gia tộc marketing rộng lớn như mái ấm bọn họ Lương cũng chẳng là gì. Hơn nữa cô ấy… Lương Minh Thành nhấp lên xuống đầu. Trong khi anh tớ tâm trí, Tiêu Thanh Lạc đang được trở về.

editor-pick

Dreame-Editor's pick

bc

Tình Đầu Trao Trả Thiên Thu

bc

Cô Hầu Cao Cấp

bc

Tưởng Chỉ Là Thích, Không Ngờ Là Yêu

bc

Mối tình đầu

bc

Em là tia nắng và nóng của đời tôi

bc

NỮ PHỤ! XIN LỖI NHÉ!