thâm tình trong mắt anh

Trăng sáng sủa sao thưa, đèn đàng trấn nhỏ khi tỏ khi nhòa, hắt lên con phố nhiều năm. Đêm càng về muộn, chỉ với giờ bão xuyên qua loa kẽ lá. Lâu lâu ở bên dưới lầu lại nghe giờ đám thiếu thốn niên hi ha tấn công game về muộn.
Diệp Mông chỉnh lại ngọn đèn, độ sáng vàng nhòa dần dần gửi thanh lịch white color rõ rệt. Bóng dáng vẻ chàng trai đang được mơ hồ nước cũng vì vậy tuy nhiên trở thành rõ rệt rộng lớn. Cô quay đầu sang một bên nom, đợt trước tiên tráng lệ và trang nghiêm reviews chàng trai đối lập.
Thực đi ra anh hơn nhiều đám thiếu thốn niên bên dưới lầu. Nhưng khuôn mặt mày Lý Cận Dữ vừa vặn White vừa vặn gầy đét, môi và mí đôi mắt đều mỏng dính, đàng cong tinh tế, yết hầu rõ rệt, nếu như có thêm kính cận thì ko không giống gì trí thức cặn buồn bực. Nếu chỉ nom thế này, thì cực kỳ tùy tính, cực kỳ lơ đãng, là loại tuy nhiên chỉ việc cút bên trên đàng thôi cũng trở nên người của bao nhiêu doanh nghiệp lớn vui chơi giải trí nhét danh thiếp nhập tay. Ánh đôi mắt anh nhập sáng sủa, không tồn tại sự vô ưu tư, tuy nhiên lại cực kỳ tương tự với đám thiếu thốn niên bên dưới lầu. Diệp Mông cũng cảm nhận thấy, nếu như đơn thuần trai rất đẹp thông thường thì tiếp tục không thực sự nhằm ý, tuy nhiên vẻ rất đẹp bên trên mặt mày anh còn kết phù hợp với một loại khí hóa học cấm kỵ, trầm đem tuy nhiên thần túng, như thể mang 1 sợi thừng vô hình dung đang được cuốn lấy cổ cô.
Muốn biết quá khứ của anh ấy.
Muốn biết tình yêu của anh ấy.
Muốn biết rốt cuộc anh vẫn tăng trưởng nhập mái ấm gia đình thế này.
Lý Cận Dữ tắt screen wechat, nhì tay chống đầu gối, cực kỳ trực tiếp thắn nói: “Diệp Mông, nếu như tôi thiệt sự mến một người, tôi sẽ không còn thay cho lòng. Tôi tiếp tục mãi mãi mến người ấy, và nhập đôi mắt người ấy cũng chỉ rất có thể đem bản thân tôi.”
Anh xoay đầu nom cô, trình bày tiếp: “Nhưng rõ nét, cô ko cần, vì vậy, rất tốt chớ chọc nhập tôi.”
“Sao cậu lại biết tôi ko phải?” Diệp Mông cười cợt căn vặn lại.
Lý Cận Dữ thời điểm hiện tại mới nhất nhằm ý bên dưới xương quai xanh lơ của cô ý đem tự khắc hình xăm, hình như thể thương hiệu của một người.
Anh cười cợt lạnh lẽo, phanh điện thoại thông minh, nhấp vào sườn wechat. Căn chống yên lặng tĩnh bỗng nhiên vang lên tiếng nói không xa lạ.
“Cậu cũng tự động tát nhập mặt mày nhanh chóng thiệt đấy, ngày qua ai trình bày ko thể mến các bạn trai cũ của Giang Lộ Chi.”
Diệp Mông cắm một ngụm táo, chậm rì rì rãi nói: “Đúng là đem trình bày thế thiệt, khi bại liệt không giống giờ đây không giống, quả đât ko thể không thay đổi được. Bình thông thường ko nom kỹ cậu tao, tối qua loa ngồi nhập bar nom kỹ mới nhất thấy, nước ngoài hình trúng với chi phí chuẩn chỉnh của tớ. Chưa từng thấy ai khớp với với loại hình mẫu hoàn hảo của tớ cho tới vậy, vừa vặn ngoan ngoãn vừa khít. Cực phẩm như này tuy nhiên bỏ dở tớ còn là một phụ nữ chắc? Hơn nữa nghĩ về ở một góc nhìn không giống, Tiểu Giang áp bức tớ nhiều năm vậy, tớ lấy được các bạn trai cũ của cô ý tao, ko cần cũng chính là hòn đảo ngược tình thế sao? Dù gì tớ cũng mến khuôn mặt mày cậu tao tuy nhiên.... cướp chút điều kể từ Giang Lộ Chi, ko biết nhì người bại liệt hít ko nữa.
Diệp Mông nghe hoàn thành, vẫn điềm tĩnh nom anh: “Hôm bại liệt cậu ở mặt mày ngoài?”
Lý Cận Dữ khóa điện thoại thông minh, lãnh đạm nói: “Không, là chị hộ lý thu thanh lại cho tới tôi, e tôi bị lừa.”
Diệp Mông nhảy cười: “Chị hộ lý bại liệt mến cậu à? đa phần chuyện vậy?”
“Người tao vẫn đem con cái rồi.” Lý Cận Dữ choạc chân đi ra phần bên trước, nghe đâu đã và đang mệt mỏi rồi, vẻ cũng tự do rộng lớn. Nhẹ nhàng nói: “Nếu cô thiệt sự mến khuôn mặt mày tôi như vậy, được rồi, tôi cho tới cô mướn,  1 mon 2 vạn, thường ngày đều trưng cho tới cô nhìn?”
Thấy cô ko trình bày gì, anh lại cười cợt tự động giễu: “Tôi ko quan hoài cô thiệt sự ham muốn chung tôi hoặc chỉ ham muốn trêu gan Giang Lộ Chi, chớ đem chào bác bỏ sĩ tư tưởng gì bại liệt cho tới tôi nữa, còn nếu không đợt sau tôi trói cô vứt đi ra đàng thực hiện bùi nhùi cho tới chó lãng phí.”
Diệp Mông giương cằm về phía vỏ hộp ghi tao bên trên tủ: “Hôm ni ko cần cũng tấp tểnh trói tôi lại bại liệt sao.”
Lý Cận Dữ nhảy cười cợt, khóe môi cong cong: “Người khéo léo như cô đem cần kể từ bé xíu cho tới giờ trước đó chưa từng Chịu đựng thiệt?”
Không khí vẫn nhẹ dịu cút, nhì người tâm tư nguyện vọng không giống nhau, cũng khó khăn tuy nhiên ko đối nghịch nhau.
“Cậu vừa vặn trình bày 1 mon 2 vạn, rất có thể hít không?” Diệp Mông chính thức trêu chọc cậu em trai.
“Không được.” Lý Cận Dữ nghĩ về một hồi: “5 vạn cút, thì tiếp tục cho tới hít cho tới ôm.”
Cô đi ra vẻ kinh ngạc: “Thế thì giắt quá.”
Anh cười cợt qua quýt, cũng ko trình bày tiếp nữa.
Ánh sáng sủa nhập chống trải ra, một hồi lâu, Diệp Mông đột nhiên lại hỏi:  “Thật sự ko tấp tểnh hò hẹn thiệt với chị sao?”
Giọng nhì người cho tới khàn, Lý Cận Dữ khàn rộng lớn,  có thể là vì vẫn rỉ tai xuyên đêm khiến cho trong cổ họng anh ngứa rộng lớn. Anh u ám ho khan, vạn bất đắc dĩ cười cợt nhấp lên xuống đầu: “Không, cô theo gót xua người nào cũng trực tiếp thắn vậy sao?”
“Đó gọi là súc tích.” Diệp Mông tráng lệ và trang nghiêm hỏi: “Tại sao chứ? Là vì thế ko tấp tểnh hò hẹn với tôi? Hay là ko tấp tểnh hò hẹn với ngẫu nhiên ai? Cậu cũng ko thể cứ tự động bản thân Chịu đựng đựng vậy chứ, hồi bại liệt u tôi cũng giắt hội chứng ít nói....”
Lý Cận Dữ con quay người lại, kế tiếp đối sườn lưng với cô, cúi đầu xuống: “Mẹ cô, sau cuối vẫn chính là tự động sát, ko cần sao?”
“Tôi cảm nhận thấy u tôi ko cần là tự động sát, tôi đơn thuần không tồn tại hội chứng cứ thôi.” Diệp Mông nhấp lên xuống đầu, luôn luôn kiên trì tin cẩn nhập ngờ vực vấn của tớ.
Cuối nằm trong Lý Cận Dữ thản nhiên nom cô, cực kỳ trực tiếp thắn nói: “Thực đi ra tôi ko nghĩ về nhiều cho tới vậy, tôi cảm nhận thấy cuộc sống đời thường thời điểm hiện tại cực kỳ yên lặng bình, không thích đem ngẫu nhiên chuyện gì, ngẫu nhiên ai cho tới thay cho thay đổi tiến trình cuộc sống đời thường thời điểm hiện tại của tớ nữa.”
“Quỹ đạo gì?” Diệp Mông căn vặn.
Lý Cận Dữ cười:  “Nói sao nhỉ,  cũng chính là nhờ bà tôi, còn nếu không cần đem bà, năm năm trước đó khi bị u vứt rơi, tôi vẫn bị tiêu diệt rồi.  Hơn nữa giờ đây tôi bảo vệ bà đã và đang cực kỳ tốn thời hạn sức lực lao động rồi, tâm tư nguyện vọng đâu tuy nhiên yêu thương nữa.”
“Vậy vì sao cậu lại hò hẹn với Giang Lộ Chi? Cô tao thì bất biến tiến trình của cậu chắc?”
“Vì cô tao đẹp lung linh hơn cô bại liệt.” Lý Cận Dữ liếc đôi mắt nom cô, chểnh mảng biếng trình bày.
Diệp Mông tức tối: “Cậu là cậu em không tồn tại đôi mắt nhất tuy nhiên tôi từng gặp gỡ.”
Lý Cận Dữ cũng mai mỉa đáp lại: “Nhưng cô lại là chị gái đem đôi mắt nom nhất tuy nhiên tôi từng gặp gỡ.” 
“.............”
Hai người đều ko trình bày gì, nhập bóng tối, ánh nhìn nhì người nhẹ nhàng chạm nhau, như bị xúc cảm kiểm soát, tĩnh lặng nom nhau nhập giây khắc, một giây sau, ko hứa hẹn tuy nhiên nằm trong cúi đầu cười cợt. Hình như băng vẫn tan, thuyền tấn công cá thân thiết đại dương mênh mông vẫn về lại bến, nhập không gian tựa hồ nước đem xúc cảm ko thương hiệu này này đã dần dần nhạt rồi.
*
Sau bại liệt, nhì người cũng không thể tái ngộ nữa. Cho cho tới ngày Phương Nhã Ân xuất viện, Diệp Mông vì thế quan hoài nhóc mập tuy nhiên ngồi kéo hạng chung cậu lên đến mức vương vãi fake vượt trội nhất, còn tặng cho tới cậu cỗ giáp cậu hằng ước mơ. Nhóc mập cảm động cho tới rơi nước đôi mắt, ko ngờ cho tới, Diệp Mông tặng hoàn thành còn share một tương tác wechat cho tới cậu, nhóc mập phanh ra: “Đây là ai vậy chị?”
Ngay cả bà nội ngồi mặt mày cũng ko nhịn nổi tò mò mẫm rẽ đầu qua loa coi, Diệp Mông cong người, dọn giầy dép cho tới Phương Nhã Ân: “Là vận hành của CLB năng lượng điện tử MH, ko cần cậu ham muốn thực hiện một tuyển chọn thủ sao, chúng ta trong năm này đang được tuyển chọn sinh, tuy nhiên tuổi tác cậu tương đối rộng lớn nên tôi vẫn rỉ tai trước với vận hành, cậu rất có thể cút test coi.”
“Thật hả chị!” Nhóc mập khích động ko thôi, nhảy cỡn lên, đem chút ko tin cẩn được: “Chị còn quen thuộc cả với vận hành của MH?” Bà nội chính thức bày đi ra tài năng trào phúng: “Cái trình độ chuyên môn của chính nó, đi làm việc keyboard cho những người tao tấn công thì được.”
Diệp Mông cười cợt, vực dậy, ngước đôi mắt nom, thấy Lý Cận Dữ đang được đứng ở cửa ngõ. Hôm ni anh mang 1 bộ đồ quần áo thể thao White, thật sạch sẽ, Gọn gàng, nom càng tươi tắn rộng lớn. Ánh đôi mắt cô đương nhiên tạm dừng bên trên người anh, tuy nhiên cực kỳ nhanh chóng vẫn tách cút, trình bày với bà nội: “Cũng ko có thể, cứ cút test coi sao, những tuyển chọn thủ mới nhất sẽ tiến hành tu dưỡng từ trên đầu cho tới cuối, trước tiên là tố hóa học khung hình và tư tưởng vẫn, sau cuối mới nhất là thao tác tấn công game. Năm ngoái tuyển chọn thủ rất tốt MH cũng từng là một trong những thương hiệu gà nhòa nhất nhập group tuy nhiên, tuy nhiên cậu tao lại là kẻ vững vàng vàng kiên tấp tểnh nhất. Cho nên huấn luyện và đào tạo viên cực kỳ thích  cậu tao, con cháu nghĩ về về đặc điểm này thì Dương Thiên Vỹ cực kỳ tương tự cậu tao.”
Bất kể là kẻ tao mắng cậu gà nhòa tệ sợ hãi thế này, mặt mày cậu đều ko đỏ rực, tim cũng ko đập loàn, ko gì rất có thể tác động sự quyết tâm của cậu.
Dương Thiên Vỹ là tên gọi thiệt của nhóc mập, thương hiệu gốc là Dương Vỹ, căn nhà này mệnh danh con cái thực sự cực kỳ không tồn tại tâm.
Dương Thiên Vỹ được cỗ vũ, toàn bộ cơ thể tràn trề hăng hái, huyết dồn lên óc, chính thức nịnh nọt nọt: “Chị Diệp Mông, chị thiệt chất lượng tốt, sau đây ai lấy được chị, người bại liệt có thể vững vàng kiếp trước vẫn cứu vớt cả trái đất.”
Diệp Mông ngay tắp lự hắt gáo nước lạnh: “Nhưng trình bày thiệt, nhập tuổi tác này của cậu, thật nhiều tuyển chọn thủ vẫn thoái lui rồi. Tôi đơn thuần khêu gợi ý cậu cút test coi, ko trình bày cậu chắc hẳn rằng tiếp tục thực hiện được, chớ đem vui vẻ mừng sớm quá.”
Thiên tài thì ắt đem, tuy nhiên cực kỳ không nhiều, ko cần ai cũng tiếp tục gặp gỡ. Diệp Mông càng ko cần là kẻ chất lượng tốt phân phát hiện nay nhân tài nhập nghành nghề dịch vụ này. Cô chỉ kỳ vọng Dương Thiên Vỹ sớm nhìn thấy chủ yếu bản thân, tráng lệ và trang nghiêm dò xét một việc làm, rất có thể share trọng trách mái ấm gia đình với Lý Cận Dữ. Nếu ko dòng sản phẩm trong cổ họng của cậu tao qua loa bao nhiêu mon nữa có thể tiếp tục cút đời.
Hộ lý vừa vặn đúng vào khi cho tới thay cho bình truyền cho tới bà nội, thấy chống căn bệnh náo nhiệt độ, ánh nhìn hòn đảo qua loa Diệp Mông, tủm tỉm dữ thế chủ động phanh lời: “Náo nhiệt độ vậy?”
Ở trên đây nhiều hộ lý vì vậy, tuy nhiên bà nội ko mến nhất đó là cô tao, nên ko thèm đáp. Nhóc mập thì đang được bận đắm chìm ngập trong trang wechat của vị vận hành MH, Lý Cận Dữ vốn liếng dĩ vẫn kiệm điều, vì vậy không gian cả căn chống chùng xuống. Hộ lý cười cợt gượng gạo nhì giờ, trình bày với Lý Cận Dữ: “Soái ca(1), đợi lát nữa bình chảy không còn, cậu cho tới chống hộ lý dò xét tôi.”
Lý Cận Dữ đáp lại được.
“Vậy ko phiền phức người xem nữa.” Ánh đôi mắt phái đẹp hộ lý lại kể từ từ reviews Diệp Mông, thấy Phương Nhã Ân vẫn phùng đem trợn đôi mắt với bản thân, đành tịch thu ánh mắt đi ra về.
Diệp Mông tĩnh mịch dọn dẹp và sắp xếp trang bị, tiếp sau đó lấy cây ghi tao ở góc cạnh tường trả cho tới Lý Cận Dữ: “Cái ghi tao này trả cho tới Kiều Mạch Mạch cút, cảm ơn con cái bé xíu đã hỗ trợ tôi một chuyện rộng lớn như vậy, chi phí tôi sẽ không còn gửi nữa, cũng ngang ngang với cây ghi tao này rồi.”
Lý Cận Dã cúi đầu nom cô một hồi: “Được.”
“Tôi còn tưởng cậu ko cần thiết,” Cô đùa: “Biết thế tôi mua sắm dòng sản phẩm rẻ rúng rộng lớn rồi.”
“Thế cô trả lại cút, cho dù gì rồi cũng là của Kiều Mạch Mạch.”
Hai người đứng ngăn ở cửa ngõ, một người chểnh mảng biếng nhờ vào sườn cửa ngõ, một người đứng đối lập, đem căn vặn đem đáp, đã và đang chất lượng tốt rộng lớn thời xưa nhiều rồi.
“Chị trên đây keo dán giấy kiệt vậy chắc?” Diệp Mông trình bày.
Lý Cận Dữ cười cợt ko trình bày, nom bao nhiêu gói nhiều ít cô dọn lại bên dưới khu đất. Sở trang bị thể thao White khiến cho anh nom cực kỳ tương tự thiếu thốn niên, nhờ vào tường hỏi: “Có cần thiết chung gì không?”
“Không cần thiết, Dương Thiên Vỹ trình bày thằng bé xíu tiếp tục tiễn đưa Shop chúng tôi đi ra xe pháo, cậu cứ ở lại với bà nội cút.”
.................
Người cút rồi, căn chống trở thành âm u hẳn. Bà nội rất rõ nét mồn một, ngay lập tức trình bày với Lý Cận Dữ thời điểm hiện tại đang được sẵn sàng lấy ghế ngồi: “Ba Đậu, nhì đứa thêm thắt wechat nhau chưa?”
Lý Cận Dữ tương đối khựng lại, nhấp lên xuống đầu: “Chưa ạ.”
“Không liên hệ lại nữa?” Bà chau ngươi, trách móc anh ko biết trân trọng: “Diệp Mông con cái bé xíu nom đàng hoàng, phóng khoáng, ko câu nệ, thực hiện gì rồi cũng cẩn trọng, còn hiểu nhân tình thế thái. Bà sinh sống lâu cho tới vậy rồi, ko thấy con cái bé xíu này hiểu chuyện như nó. Một cô nàng chất lượng tốt thế tuy nhiên, haizz, con cái nỡ nhằm thất lạc rồi.”
Bằng tài xế của Diệp Mông là ganh đua kể từ hồi ĐH, cuối trong năm này vừa vặn đúng vào khi thay đổi bởi vì. Có điều cô xưa ni vẫn chính là tay lái gà nhòa. Hơn nữa ở Bắc Kinh nhiều năm, cô vẫn quen thuộc với cút tàu năng lượng điện ngầm vốn liếng luôn luôn thuận tiện rộng lớn tự động tài xế. Lần này chân của Phương Nhã Ân bị đau nhức rồi, cô bị các bạn bản thân sinh sống bị tiêu diệt nhét nhập ghế lái.
Phương Nhã Ân ngồi ở ghế phó lái, nhỏ giọng nhắc nhở: “Cậu đem nhằm ý không?”
Diệp Mông thời điểm hiện tại người sử dụng toàn lực triệu tập lái xe: “Hả? Gì cơ?”
“Vừa nãy đem nhì cái xe đạp điện ngang qua loa.”
Diệp Mông nom gương sau, thản nhiên nói: “Thấy rồi.”
Tố hóa học tư tưởng của cô ý ko tồi tàn, những tiếng động thúc đẩy giục chói tai kể từ nhì con xe đàng sau vang lên như bạn dạng phó tận hưởng Beethoven, cô vẫn thản nhiên, chậm rì rì rãi lái xe: “Tớ vẫn trình bày là bắt xe taxi rồi, là cậu cứ yêu sách coi nghệ thuật của tớ tệ cho tới chừng này đấy chứ!”
“Tớ ko ngờ này lại tệ cho tới vì vậy chứ bộ!” Có điều Phương Nhã Ân đã và đang quen thuộc với bao nhiêu giờ thúc đẩy giục như loa bại liệt rồi, thản nhiên tán phễu nằm trong Diệp Mông: “Cậu và Lý Cận Dữ ko add cả wechat luôn luôn hả?”
Diệp Mông nhẹ dịu phanh xe pháo trước tín hiệu đèn đỏ, đem chút hài hước nói: “Ừ, cậu tao thực hiện như loại tớ hò hẹn với cậu tao là đang được yêu sách mạng của cậu tao ko bởi vì, tớ làm cái gi dám chọc nhập nữa?”
“Mấy em trai giờ đây....” Phương Nhã Ân chậc chậc nhì giờ, thở nhiều năm nói: “Tớ trình bày cậu biết, hộ lý bại liệt chắc hẳn rằng đem ý với Lý Cận Dữ, con cháu rộng lớn vậy rồi, vẫn ham muốn câu trẻ trai. Còn ghi cả âm, thảo này bao nhiêu cô hộ lý cô này cô nấy cứ nom cậu như thể cậu là loại phụ nữ hư đốn hư vô bởi vì. Thế nhì người giờ đây thế nào?”
“Cậu tao vẫn nói đến việc thế rồi, tớ còn rất có thể làm cái gi chứ, đành ai về căn nhà đấy thôi.” Diệp Mông nhờ vào ghế, lơ đãng nói: “Xem như là một trong những tiết mục nhỏ vậy,  nhỡ đâu sắp tới đây lại sở hữu một em trai phù hợp với tớ rộng lớn xuất hiện nay thì sao. Còn về người như cậu tao thì, nghĩ về thông một chút ít....”
Cô còn xoay đầu lại chi phí trặc khuyên răn Phương Nhã Ân: “Cuộc sinh sống tuy nhiên, liệu có phải là “Người kéo học tập yêu” (2) đâu tuy nhiên ở trên đây thì rời một quãng, ở bại liệt lại chèn nhạc nền, sửa đổi cuộc sống đời thường của tớ trở nên bộ phim truyện hoàn hảo và tuyệt vời nhất như mình thích đâu. Trước mặt mày cậu tiếp tục luôn luôn là những đoạn Clip tía phút rất khác nhau, tuy nhiên chỉ mất cậu biết, thực đi ra cuộc sống đời thường của tớ không chỉ là đem tía phút bại liệt, tuy nhiên là cả một Clip nhiều năm bao nhiêu vạn, thậm chí còn là chục bao nhiêu vạn giờ. Chỉ đem 1 mình bản thân băng qua. Cho nên, vì sao cần vì thế một quãng phim tía phút tuy nhiên thực hiện tác động tới cả vạn giờ đồng hồ đeo tay sót lại chứ? Như thế là tự động chuốc lấy phiền toái đấy.”
Phương Nhã Ân bị nói đến việc cạn điều, trong thâm tâm cảm nhận thấy đau xót, lại cảm nhận thấy sự tự do, hiểu bản thân của cô ý là học tập kể từ người khác: “Ầy, tớ mến nhất là cỗ dạng thong dong tự do này của cậu, nếu như thời nay bại liệt cậu vì thế con trai tuy nhiên hồn cất cánh phách lạc, nửa sinh sống nửa bị tiêu diệt. Tớ tiếp tục tuyệt tình với cậu.”
“Yên tâm, cho tới dòng sản phẩm tuổi tác này rồi, chị gái tớ trên đây trừ say sưa túi đeo rất đẹp, dụ dỗ dành riêng em trai thì không thể loại thiệt sự động lòng nữa rồi.” Diệp Mông cười cợt trình bày.
- -----
Soái ca hoặc mỹ phái đẹp là cơ hội gọi thịnh hành dùng để làm gọi phái nam hoặc phái đẹp con trẻ tuổi tác ở Trung Quốc chứ không “này, ấy, các bạn gì bại liệt ơi,....”. Hiện bên trên cũng còn được gọi là tè ca ca hoặc tè tỷ tỷ.
Một bộ phim truyện năng lượng điện hình ảnh Mỹ.
Bạn đang được hiểu truyện bên trên NetTruyen.com.vn