tặng anh một tình yêu nhỏ

Ngay ngay tức thì, chống phòng yên tĩnh tĩnh mà đến mức ko cả nghe thấy giờ đồng hồ thở.Ngoài hành lang cửa số, tia nắng thanh giá tiền chênh chếch hấp thụ vào chống, phản chiếu độ sáng bên trên bàn mộc sẫm color, bao nhiêu vệt sáng sủa khẽ lắc động bên trên sàn căn nhà.Ánh nắng nóng chiếu bên trên mu bàn trắng tay nõn của Tô An, điểm tô mu bàn tay của cô ý, cái nhẫn thân thuộc ngón tay phản chiếu độ sáng, viên đá quý nhỏ bé nhỏ trị sáng sủa sáng ngời.Cánh tay cô chống mặt mày bể cọ vừa phải White lại vừa phải mịn.Tô An còn chưa kịp thưa gì, cảm hứng buồn ộc lại ùa tới, trở lại bể cọ chính thức ộc khan.Tô Diễn bước nhiều năm chân, bao nhiêu bước tiến vô chống nhà bếp loại Trung, bờ môi mỏng mảnh của anh ấy căng chặt, nhường nhịn như mím trở nên một lối.Ông cụ Tô lo lắng không yên, trong trái tim cấp như con kiến trườn chảo lửa.trái lại Tô Hoàn, sau thời điểm ngạc nhiên ngay lập tức điềm tĩnh lại."Sao vậy, bảo bối?" Nhuế Như Thị vỗ nhẹ nhõm sống lưng của Tô An, cô đang được khom sống lưng, sinh sống sống lưng rõ nét.Gầy vượt lên.Tô An cúi đầu, một tay phủ mồm, chỉ rất có thể xua tay đi ra hiệu bản thân chẳng sao.Thật vất vả mới mẻ ngừng ộc khan, chân Tô An chống lên cửa ngõ tủ được làm bằng gỗ, kể từ từ đứng trực tiếp, vừa phải nâng đôi mắt ngay lập tức trị hiện tại Tô Diễn mím môi, ko thưa giờ đồng hồ này đứng ở bên cạnh.Toàn cỗ phòng tiếp khách yên tĩnh tĩnh cho tới khiếp sợ.Tô An tức thời ko phản xạ lại, khẽ chớp đôi mắt, nhìn Tô Diễn.
Tô Diễn lạng lẽ vô nằm trong, vô hai con mắt là tâm tình tuy nhiên cô không hiểu biết được."Mẹ, người xem sao vậy?"Nhuế Như Thị xối mang đến Tô An ly nước rét, êm ả nói: "Ngoan, con cái ra bên ngoài trước.
Mang bầu sao ko thưa sớm một ít, thực hiện tất cả chúng ta bị nạt."Mang, đem thai?Tô An ko thể tin tưởng trợn đôi mắt, banh đôi mắt ham muốn lý giải, song môi lợt lạt đóng góp banh, ko lâu sau, lại nhắm đôi mắt lại.Tô An cau ngươi, lông ngươi nhíu chặt.
Khi được Tô Diễn dẫn ra bên ngoài, lông ngươi cũng ko buông lỏng.Bà dì chậm rì rì bao nhiêu ngày, chưa tới.Không nên thiệt sự có thai chứ?Khi cô có thai Tô chỉ bảo, tiến độ đầu vẫn luôn luôn ko biết, căn phiên bản ko hiểu rằng vô bụng bản thân còn tồn tại một em bé nhỏ.
Tô chỉ bảo mềm mịn, căn phiên bản ko dằn lặt vặt cô, cũng không tồn tại phản xạ không dễ chịu này, ko ộc nghén cũng ko quí chua, khẩu vị không tồn tại gì thay cho thay đổi quá to.Khi cô có thai Tô chỉ bảo, không tồn tại phản xạ gì ko đảm bảo chất lượng, hơn thế nữa dì cả lại chậm rì rì bao nhiêu ngày, phản xạ ộc nghén rốt cuộc cũng bao nhiêu mon mới mẻ sở hữu, thưa thiệt cô cũng ko rõ rệt lắm.Nhìn Tô Diễn một chiếc, vẻ mặt mày Tô An tương đối hoảng sợ đặc.Tô Diễn sẽ không còn thiệt sự nhận định rằng cô có thai chứ?Nói có thai là có thai, một ít sẵn sàng cũng không tồn tại.

Xem thêm: cuộc sống hằng ngày của tên lười không thiết sống

Bạn đang xem: tặng anh một tình yêu nhỏ

Tuy rằng Tô Diễn tiếp tục thưa ham muốn sinh phụ nữ, tuy nhiên này cũng vượt lên thời gian nhanh lên đường.điều đặc biệt mới gần đây, Tô Diễn vướng thao tác, hở đi ra là họp, số lượt vấp vô cô vô cùng không nhiều, mang đến mặc dù có cũng đều có giải pháp đảm bảo an toàn.Chỉ là lúc vừa phải mới mẻ chính thức, khi ở Vân Hạc trấn, không tồn tại giải pháp đảm bảo an toàn.
Lần trước ở trong nhà Tô Linh thực hiện anh tước đoạt νũ кнí đầu sản phẩm cũng ko.Không thể là lượt ê, sau lượt ê dì cả của cô ý sở hữu cho tới thăm hỏi.Rốt cuộc là trúng thầu khi nào?Tô An càng suy nghĩ càng ௱ôЛƓ lung, khuôn mặt mày xinh đẹp mắt càng ngày càng hoảng sợ hãi."Đừng hoảng sợ." Tô Diễn ôm Tô An, cầm eo của cô ý kéo vô vào иgự¢ bản thân, kề sát mặt mày tai cô thấp tiếng nói.Tô An ngấc đầu, hoảng hoảng sợ nhìn Tô Diễn.Không nên cô hoảng sợ, cô đơn giản ko sẵn sàng tư tưởng có thai.Ông cụ Tô không ngừng nghỉ di chuyển vô phòng tiếp khách, hèo mộc unique đảm bảo chất lượng gõ cộc cộc bên trên sàn căn nhà, căn vặn Nhuế Như Thị: "Đã gọi điện thoại cảm ứng chưa?""Gọi rồi ạ." Nhuế Như Thị bưng đĩa ngược hoạnh họe ra bên ngoài, đi ra hiệu Tô Diễn lột mang đến Tô An ăn."Tuyết rơi dày, mặt mày này lối khó khăn lên đường.
Có thể trễ một ít mới mẻ cho tới, trước tiên xác lập An An sở hữu bầu hay là không, nếu mà sở hữu bầu, lại ----" Mấy chữ "đi thực hiện đánh giá toàn diện" còn ko thưa không còn, ông cụ tiếp tục ngắt điều Nhuế Như Thị."Đường lên đường rất khó ko biết gọi người cho tới dọn lối à?" Ông cụ Tô liếc nhìn Tô An, hận ko thể giáo huấn Tô Diễn một trận.Làm người loại gì vậy? Đã rộng lớn vì vậy, còn ko chở che được mang đến bà xã bản thân."Đây là chuyện rất có thể chậm rì rì trễ sao?" Ông cụ ko tự động công ty đựng cao giọng, rống hoàn thành ko nhịn được ho khan bao nhiêu giờ đồng hồ.Nhuế Như Thị vội vàng nháy đôi mắt với Tô Hoàn.Tô Hoàn nâng bình trà nhỏ bên trên bàn, rốt một chén trà rét mang đến ông cụ cấp cho tới giậm chân, nói: "Ba, tợp ngụm trà, gọi năng lượng điện bố trí người cho tới dọn lối, lối này sẽ không nên vô thời hạn ngắn ngủi rất có thể thông.""Ta ko quan hoài." Ông cụ Tô càng già cả tính càng ngạo ngược, hung hãn thưa."Ngày thời điểm hôm nay chắc chắn nên thông lối mang đến tao, nhỡ đâu trễ tràng An An, trách móc nhiệm rất rộng đấy.""Vâng vâng vâng." Nhuế Như Thị phụ họa ông cụ.
Tô gia phụ thân đời đều là vuốt lông lừa*, nên thuận theo đuổi tình tình của mình, ko thể ngăn chặn.(* Có tức thị thuận theo đuổi tính cơ hội và nguyện vọng của mình thì rất dễ dàng ở công cộng, còn nếu không tiếp tục ngược lại.)Ông cụ Tô, Tô Hoàn, tới cả Tô Diễn cũng vậy.


Tô Diễn bị Tô An cọ xát tổn thất lên đường rộng lớn nửa tính cách, vảy ngược của anh ấy là Tô An, ko thể vấp vô."Uống nước?"Tô An nâng chén trà, tổn thất triệu tập tuy nhiên nhấp một ngụm, mặc dầu cô suy nghĩ nát nước cũng ko ghi nhớ đi ra rốt cuộc tiếp tục trúng thầu hôm này.Rõ ràng ko thể sở hữu bầu.Nhân cơ hội sự xem xét của trưởng bối ko phía trên người bản thân, Tô An kéo ống tay Tô Diễn, nhỏ giọng nỏi: "Lần nào?""Hả?" Tô Diễn vô cùng điềm tĩnh, tâm tình cơ phiên bản không tồn tại gì gợn sóng: "Biện pháp tách bầu tỉ lệ thành phần thành công xuất sắc ko nên là 100%, thông thường là 85%."Tô An mở miệng to, hồi lâu mới mẻ tìm ra tiếng nói của mình: "Không nên là 98% sao?""Không nên." Tô Diễn tương đối sụp lông ngươi, quay đầu sang một bên cúi người lại sát, kề sát vô thấp giọng nói: "Cũng rất có thể là lượt vô chống tắm ê..."Lời còn ko thưa không còn, Tô An tiếp tục bịt mồm anh lại.Lần vô chống tắm ê là bất thần, cô rét đầu trêu đùa anh, lại bị anh ấn bên trên vách tường bên dưới vòi vĩnh hoa sen sử dụng bộ hâu phương dằn lặt vặt hồi lâu.Phía trước cô là mặt mày tường giá tiền lẽ, hâu phương là Ⱡồ₦g иgự¢ rét rộp của anh ấy, vòi vĩnh hoa sen không ngừng nghỉ phun nước rét.
Trên cái gương nửa hình cung dừng kết những giọt nước dày quánh, chảy xuống lại kế tiếp tụ lại, cứ vì vậy, không ngừng nghỉ tái diễn.Nghĩ cho tới cảnh tượng khi ê, Tô An cầm tay Tô Diễn, đầu ngón tay đặt điều sát cằm anh ko tự động công ty tuy nhiên cuộn lại.
Đầu ngón tay sượt qua chuyện cằm nhẵn bóng của anh ấy, tương đối ngứa ngứa.Tô Diễn giơ tay, cầm tay Tô An.Vừa vặn, phụ thân vị trưởng bối đã và đang luận bàn hoàn thành, số đông thắng thiểu số, ông cụ Tô sau cuối cũng nên đồng ý với kiến nghị của Tô Hoàn và Nhuế Như Thị.Bác sĩ mái ấm gia đình nhanh gọn cho tới, rộng lớn nửa giờ đồng hồ là cho tới Tô gia.Khi bác bỏ sĩ vào trong nhà, bên trên người còn đem theo đuổi không khí lạnh, bên trên vạt áo còn bám bao nhiêu nhành hoa tuyết ko tan, mặt mày người ông còn tồn tại Hứa Sâm.Hứa Sâm đẩy gọng kính lên, nhu hòa banh miệng: "Chào Tô đái thư, tất cả chúng ta lại bắt gặp nhau rồi.
Đây là ông nội tôi, lão trung nó."Tô An tương đối gật đầu, kính chào hỏi: "Chào bác bỏ sĩ Hứa."Trùng ăn ý vượt lên, quan ngại tởm....cũng có thể tái ngộ Hứa Sâm ở Mỹ, khi cô và Tô Diễn còn ko trị khỏi, náo cho tới ko chịu đựng tợp dung dịch."Tô đái thư chớ stress." Bác sĩ tiếp tục sở hữu tuổi tác phủi lên đường bông tuyết bên trên áo, nói: "Trước tiên xác lập coi Tô đái thư sở hữu bầu hay là không, nếu mà sở hữu bầu tiếp tục thực hiện đánh giá trọn vẹn."Tô An gật đầu, đặt điều tay lên bên trên gối bắt mạch.Đầu ngón tay của bác bỏ sĩ già cả Hứa khẽ đặt điều bên trên cổ tay Tô An, đặt điều bên trên gân máu greed color rõ nét ê.Thịch thịch quí.Tô An thậm chí còn còn rất có thể nghe thấy giờ đồng hồ tim bản thân đập, từng nhịp từng nhịp, cô ko tự động công ty tuy nhiên thở thâm thúy.Chưa kịp thở thâm thúy, bác bỏ sĩ già cả Hứa vuốt rây, nhấc mí đôi mắt lên, xuyên qua chuyện kính dưỡng mục quan sát về phía Tô An, vẻ mặt mày tương đối chần chừ.Nhuế Như Thị tựa đầu vô иgự¢ Tô Hoàn, một tay không giống vuốt иgự¢, hỏi: "Chú Hứa, tình hình của An An căn nhà con cháu sao rồi?"Tô An: "....."Ông cụ Tô trong trái tim lo ngại, lại lên đường bao nhiêu vòng.Bác sĩ già cả Hứa ko thời gian nhanh ko chậm rì rì thu tay về, banh mồm nói: "Tô đái thư hẳn là cảm ổm, bao tử ko khỏe mạnh, hơn thế nữa cất cánh lối nhiều năm, mới mẻ kéo đến ộc ọe."Tô An: "...."Cô không tồn tại thai!Không biết tại vì sao sau thời điểm nghe hoàn thành điều của ông nội Hứa Sâm, thậm chí còn Tô An còn tương đối ưng ý.
Nhưng Nhuế Như Thị và ông cụ Tô đều đang được ở trên đây, cô ko tiện biểu lộ đi ra, chỉ rất có thể cúi đầu, mượn tóc nhiều năm phủ lên đường khóe mồm ko nhịn được cong cong của tôi.Tô Diễn cũng thở phào thoải mái, bàn tay đặt điều bên trên eo Tô An khẽ vuốt, đem theo đuổi ý tứ khuyến khích."Vậy vô cùng đau đớn chú Hứa rồi, nhiều chuyện chú nên quan trọng đặc biệt cho tới trên đây." Nhuế Như Thị nhanh gọn thu lại tâm tình, không tồn tại biểu lộ ngẫu nhiên tuyệt vọng này, ý mỉm cười hạnh phúc."Không sao, xem xét lưu giữ êm ấm là được." Ông Hứa giơ tay kể từ biệt."Khụ khụ." Ông cụ Tô ho khan bao nhiêu giờ đồng hồ, trấn an nói: "Không sở hữu bầu cũng chẳng sao, An An còn nhỏ, nghịch tặc bao nhiêu năm nữa, trẻ con mếu máo rầm rĩ."Nhuế Như Thị phụ họa nói: "Đúng vậy, Tô chỉ bảo cũng tương đối đảm bảo chất lượng, ngoan ngoãn ngoãn, ko khóc ko nháo.""Gần trên đây nghỉ dưỡng mang đến đảm bảo chất lượng." Tô Hoàn nhắn gửi thám thính.Ông cụ Tô hoảng sợ Tô An lung túng, nín thinh ko nói đến việc chuyện vừa phải rồi, Nhuế Như Thị êm ả bàn về buổi tiệc uỷ thác quá với Tô An."An An!" Tô chỉ bảo đôi mắt nhắm đôi mắt banh, chạy kể từ phòng nghỉ cho tới.Cậu bé nhỏ khoác áo ngủ khủng long thời tiền sử gray clolor nhạt nhẽo xen kẽ vàng tuy nhiên Nhuế Như Thị mua sắm mang đến, áo ngủ lông xù, sau sống lưng còn tồn tại một chiếc đuôi vĩ đại kéo dãn, bên trên cái đuôi còn tồn tại sợi nhỏ hình tam giác."A?" Tô chỉ bảo chạy nửa lối bị ông cụ Tô ngăn chặn lại, ông cụ Tô ôm Tô chỉ bảo, mỉm cười híp đôi mắt dỗ: "Tiểu Tô chỉ bảo dạy dỗ sớm vậy? Để ông cố nhìn kỹ coi này."Tô chỉ bảo được ông cụ Tô ôm vô lòng, tay vòng đi ra sau lần cho tới kiểu mẫu đuôi của tôi, kéo về phần bên trước, bàn tay nhỏ bé nhỏ nỗ lực cầm chặt kiểu mẫu đuôi vĩ đại xù lông."Ông cố.""Ai!""Ông cố.""Tô chỉ bảo căn nhà tất cả chúng ta ngoan ngoãn vượt lên."Tô chỉ bảo trọn vẹn ko biết gì hô nhì giờ đồng hồ ông cố, sử dụng nhì giờ đồng hồ ông cố này tiếp tục gạ được ông cụ Tô với ngược tim tổn hại.Ông cụ Tô đùng một phát cảm nhận thấy Tô An ko có thai cũng đảm bảo chất lượng, con cái một được nuông chiều, sinh thêm 1 đứa vớ nên chia sẻ tình yêu, nhỡ đâu uất ức Tô chỉ bảo thì làm thế nào bây giờ?Vẫn là ko sinh là đảm bảo chất lượng.Sau khi bữa sáng hoàn thành, Tô chỉ bảo được ông cụ Tô ôm ra bên ngoài lên đường đi dạo, Tô An theo đuổi Tô Diễn về chống.Trong phòng nghỉ nhảy máy sưởi, Tô Diễn phía trên ghế quý phi, một người mẫu tùy ý cong lên, một chân không giống thắt chặt và cố định chân Tô An, nửa rơi xuống sàn.Tô An chống bên trên Ⱡồ₦g иgự¢ Tô Diễn, đẩy một cái: "Thất vọng sao?"Không." Tô Diễn chỉ thưa một chữ, tiếng nói giá tiền lùng, ngón tay của anh ấy xuyên qua chuyện tóc nhiều năm của Tô An, sượt xuống bên dưới, xoắn lấy tóc nhiều năm của cô ý, khẽ cuốn cuốn.Sáng sớm vừa phải mới mẻ lao vào phòng tiếp khách, nghe được u anh hô lên giờ đồng hồ An An sở hữu bầu, anh như bị người đâm một thám thính, thám thính này xuyên qua chuyện tim, ngày tiết chảy váy đầm đìa.Lần thứ nhất hiểu rằng bên trên toàn cầu này còn tồn tại Tô chỉ bảo, anh tiếp tục tra toàn cỗ tư liệu của cô ý kể từ khi có thai cho tới sinh con cái, từ đầu đến chân như ngập trong nước.Ngồi ngẩn cả một tối vô thư chống, mùng tối từ từ buông xuống, gạt tàn dung dịch vốn liếng thật sạch sẽ vô thu chống lại chứa chấp giàn giụa tàn dung dịch.Mỗi một em bé nhỏ đều là kẻ u đem về kể từ quỷ môn quan liêu.Nếu như thời hạn rất có thể quay trở về, anh kỳ vọng bản thân rất có thể ở ở bên cạnh Tô An, đảm bảo an toàn Tô chỉ bảo thành lập và hoạt động.Anh từng thưa ham muốn sở hữu phụ nữ, điều này là thiệt sự.Lời thưa ê của anh ấy, chẳng qua chuyện đơn giản ham muốn ở bên cạnh Tô An chục mon ngắn ngủi ngủi này, chục mon sở hữu anh ở bên cạnh, chứ không hề nên là chục mon cô độc.
Bù đậy điệm toàn bộ những gì Tô An nên chịu đựng thua kém.Sáng ni khi nghe tới được lời nói ê, phản xạ thứ nhất của anh ấy ko nên là sinh, anh không thích Tô An chịu đựng đau đớn."Không nên anh ham muốn sinh một bé nhỏ gái sao? Nhà đại tư bản?""Không sinh." Tô Diễn khoác lên eo Tô An, năm ngón tay dần dần thu lại, cầm chặt."Lần trước anh còn thưa bản thân thiệt lòng.""Anh người này sao vậy chứ?Quá rầm rĩ.Tô Diễn cầm cằm Tô An, ngón tay tương đối run rẩy run rẩy, tìm ra môi Tô An, ko thưa gì tuy nhiên dán lên, khóe môi tràn đi ra bao nhiêu tiếng: "Bà xã, em ồn vượt lên."Anh chỉ ham muốn phong hoa tuyết nguyệt với cô cả đời, ko phụ hoàng bổng.Hồi lâu, Tô An ở tuồi bên trên người Tô Diễn, liếc đôi mắt nhìn hàn mai khoe sắc ngoài hành lang cửa số nói: "Nhưng em ham muốn một bé nhỏ gái, sao giờ?"Tô Diễn: "...."Suy suy nghĩ một ít, Tô Diễn lại nói: "Vậy thì sinh lên đường.""Nguyên tắc của anh ấy đâu? Tô Diễn?".