sư tử hà đông

* Hôm rồi nghe bài bác hát “Áo lụa Hà Đông” của nhạc sĩ Ngô Thụy Miên phổ bài bác thơ nằm trong thương hiệu của phòng thơ Nguyên Sa, sở hữu người thưa nửa đùa nửa thiệt rằng khu đất HĐ Hà Đông này còn có tiếng về việc những bà bà xã được ví như sư tử vì như thế tính hoặc ghen tị tuông và hung hãn. Vậy, “Sư tử Hà Đông” sở hữu tương quan gì cho tới vùng khu đất HĐ Hà Đông có tiếng với áo lụa không? (Mỹ Uyên, quận Sơn Trà, Đà Nẵng)

- HĐ Hà Đông (của Việt Nam) vô bài bác hát “Áo lụa Hà Đông” ko tương quan gì cho tới HĐ Hà Đông vô trở nên ngữ “Sư tử Hà Đông”.

Bạn đang xem: sư tử hà đông

“Từ điển Thành ngữ điển cố Trung Quốc” (Lê Huy Tiêu dịch, NXB Khoa học tập Xã hội, 1993) giải thích: “Sư tử Hà Đông” bắt mối cung cấp từ 1 chuyện tích đời Tống mặt mày Trung Quốc.

Theo tê liệt, vùng khu đất Vĩnh Gia sở hữu chàng Trần Tháo, hiệu là Long Khâu, mến hát xướng. Lúc nhỏ, Trần Tháo mến đùa trò đấu mò mẫm, tăng trưởng thông thường mon men mò mẫm gặp gỡ những khách hàng giang hồ nước học tập võ nghệ. Khi bước quý phái tuổi hạc trung niên, chàng đột nhiên thay cho thay đổi tính nết, ngán cuộc sống thường ngày giang hồ nước và mong muốn lao vào vùng văn hoa, chữ nghĩa. Thế tuy nhiên, vì thế tài non trí đoản nên không đâu vào đâu, quá nửa đời người nhưng mà chàng vẫn công ko trở nên, danh ko toại.

Trần Tháo sờn, trở lại sinh sống ẩn dật rồi lấy bà xã, sớm hôm hí hửng thú ruộng vườn. Thế tuy nhiên, những huynh đệ, chiến hữu cũ vẫn thông thường xuyên tiến thoái lưu nằm trong giải khuây mặt mày chén rượu cuộc trà. Dần dà, những cuộc hí hửng như vậy sở hữu sự xuất hiện nay của những ca nương xinh tươi tắn, hát hoặc, múa đẹp mắt. Trần Tháo và đồng minh khó khăn rời ngoài các việc liếc đôi mắt đem tình với những cô nương đương thì xuân sắc.

Thấy vậy, bà xã Trần Tháo là Liễu Thị rất rất tấm tức, cơn ghen tị nổi lên. Liễu thì thầm nghĩ: “Biết đâu vô số những cô vũ nữ giới nỗ lực ca xinh đẹp mắt, tài tía tê liệt, lại chẳng sở hữu kẻ lặn tâm, mong muốn cướp đoạt ông chồng mình?!”. Lần nọ, Liễu Thị đứng phắt dậy nỗ lực gậy gộc vụt lấy vụt nhằm vô tường, vừa phải vụt vừa phải kêu la, quát mắng dỡ ồn ã. Thực khách hàng nằm trong không còn thảy ca nữ giới kẻ thì quan ngại ngùng, kẻ thì e ngại điều tê liệt giờ nọ nên tía chân tứ cẳng chạy thoát thân.

Xem thêm: binh lâm thiên hạ

Trần Tháo biết vậy là khiếm nhã lắm, tuy nhiên vốn liếng ngại bà xã nên có thể biết đứng yên ổn một địa điểm, vẻ mặt mày đẫy ngại hãi trước cặp đôi mắt hung hãn và khuôn mặt mày đỏ lòe phừng đang được vô cơn “bốc lửa tam bành” của bà xã.

Nghe tin tưởng, Tô Đông Pha thực hiện bài bác thơ đùa: “Long Khâu cư sĩ diệc khả liên/ Đàm ko, thuyết hữu, dạ bất miên/ Hốt văn HĐ Hà Đông sư tử hống/ Trụ trượng lạc thủ, tâm đem nhiên” (dịch nghĩa: Cư sĩ Long Khâu thiệt xứng đáng thương/ Đêm chẳng ngủ, thưa sở hữu, thưa không/ tình cờ nghe sư tử HĐ Hà Đông rống/ Gậy kháng tách tay, lòng hoang toàng mang).

Xem thêm: toan tri doc gia

Bài thơ hoặc vì như thế sở hữu bao nhiêu chữ rất rất đắt: HĐ Hà Đông và Liễu nguồn gốc xuất xứ kể từ câu thơ của Đỗ Phủ “Hà Đông nữ giới nhi thân thiện tính Liễu” (Cô gái HĐ Hà Đông người bọn họ Liễu). Liễu Thị - bà xã Trần Tháo - cũng quê quán HĐ Hà Đông. “Sư tử hống” là chữ của phòng Phật, ví giọng thuyết pháp quý phái sảng của Đức Phật như giờ rống của sư tử khiến cho những loại thú không giống nên lạng lẽ. Trần Tháo rất rất sùng đạo Phật nên ganh đua sĩ bọn họ Tô người sử dụng chữ ấy nhằm trêu. Bên cạnh đó, thi sĩ còn tồn tại ý đối sư tử với rồng: Long Khâu (hiệu của Trần Tháo) Tức là Gò Rồng. Vị cư sĩ náu bản thân ở Gò Rồng và lại được nghe giờ sư tử gầm thì còn gì... thú vị vì như thế.

Đời sau người sử dụng “Hà Đông sư tử hống” (sư tử HĐ Hà Đông gào rống), giờ Việt sở hữu trở nên ngữ “Sư tử Hà Đông”, nhằm chỉ người bà xã hoặc ghen tị, đanh đá, hung dữ.

ĐNCT