nghiện ăn thịt thanh mai trúc mã

9 giờ rưỡi, Nhất Nhất tối ngày hôm trước thức tối coi chuyện tranh, nhị con cái đôi mắt vẫn trở thành đôi mắt panda, trườn dậy ngoài chóng, phin cho tới toilet tiến công răng vệ sinh, mồm lầu bầu mắng cái brand name giáo viên chúng ta kép* cơ.
*Thượng Quan Cẩn Ngôn chúng ta là Thượng Quan là chúng ta kép ( với nhị chữ)
Đem thực phẩm đung nóng xong xuôi, chạy cho tới ngôi nhà cơ hội vách kêu Gia Vũ cho tới ăn kèm. Mấy thời điểm ngày hôm nay Gia Vũ đều cùng theo với bàn sinh hoạt rời khỏi ngoài đùa, nhập radio thường ngày đều vạc tiết mục quảng cảo “××× xoay tròn trặn phố trượt pa-tanh”, chúng ta thường ngày đều trải qua cơ nhập cuộc cỗ vũ, khi quay trở lại mặt mũi mũi bầm dập vì thế bị té té, còn tưởng rằng ở bên phía ngoài bị người tao trấn lột. Ngày bữa sau vẫn như cũ nhã hứng phấn chấn lên đường tiếp, nhằm lại cô nhóc 1 mình chịu đựng sự tra tấn của nỗi cực khổ học tập thêm thắt.
“Hôm ni dẫn theo dõi tớ lên đường với.” Ân cần thiết gắp một từng miếng thịt gà cho vô nhập chén của hắn. “Cậu ko nên còn tồn tại học tập thêm thắt sao.”
“Nếu ko cậu theo dõi tớ nằm trong tiếp cận ngôi nhà cậu tao, hoặc là cậu dẫn tớ lên đường trượt pa-tanh. . . . . .”

Gia Vũ bĩu môi: “Tớ mới nhất ko tiêu tốn lãng phí thời hạn. Với lại bọn chúng tớ đều là đàn ông, ko dẫn theo dõi phụ nữ.”
“Cái gì gái với trai, căn bạn dạng đó là chuyên môn của cậu ko đảm bảo chất lượng kinh tớ thấy tiếp tục tổn thất mặt! Dẫn tớ theo dõi lên đường.”
“Không dẫn.” Phép khích tướng tá không có tác dụng.
Nhất Nhất tức phẫn uất cho tới cắm răng. “Kỹ thuật của cậu ko đảm bảo chất lượng đúng không ạ, ngày qua lại bị té ngã chứ gì? Tớ đều nghe thấy cậu la kêu nhức oai vệ oái, học tập lâu vì vậy vẫn ko học tập được, với khả năng thì nhằm tớ nhìn coi cậu học tập được thế nào là. . . . . .”
Hắn tỉnh bơ, lôi ra từng miếng thịt gà nhét nhập mồm.


“Mỗi ngày trượt pa-tanh đều tiêu tốn lãng phí nhiều chi phí a, tớ cảm nhận thấy còn ko vì chưng lên đường thăm hỏi người thân trong gia đình, với chi phí mừng tuổi hạc cơ, đó là khoản thu vào; Trượt băng là chi phí chi phí, là khoản chi đi ra. Cơ hội dò thám chi phí lẽ nào là lại làm cho nó chạy bay đơn giản dễ dàng như vậy?” Đổi nguyên nhân không giống thuyết phục hắn ko lên đường trượt pa-tanh.
“Cám ơn cậu vẫn phân tách.” Gia Vũ thương kinh nhìn cô nhóc, “Mẹ tớ thưởng mang lại tớ nhị trăm đồng, chính vì tớ lọt được vào top 10 người của lớp. quý khách học tập Đinh Nhất Nhất, cậu vẫn chính là nỗ lực tiếp thu kiến thức, ngày ngày đều tiến thủ cỗ vượt qua nhé.”
“. . . . . . Thịt gà nhổ ra! Tớ cố ý nhằm lại mang lại cậu, cậu so với tớ vì vậy hả!” Bổ nhào qua loa Ϧóþ cổ hắn, “Nhổ đi ra nhổ ra!”
Hắn tay đôi mắt nhanh nhạy lại vơ bao nhiêu từng miếng thịt gà nhét nhập mồm, nhị tay bẻ ngoặt tay rước cô nhóc bịa bên trên trên sofa ko thể động che. Nhất Nhất như là con cái cua vung vẩy tứ chi, vạn bất đắc dĩ vì như thế mức độ lực nhị mặt mũi tách rời quá rộng, chỉ hoàn toàn có thể rộng lớn giờ đồng hồ chửi mắng mang lại nâng tức.
“Ai! Mắng chửi lên đường, xứng đáng thương Đinh Nhị, cậu cũng chỉ hoàn toàn có thể mắng ở mồm thôi. . . . . .” Trịnh Gia Vũ thương hiệu xứng đáng ghét! Nhất Nhất khóc ko đi ra nước đôi mắt. Hiện bên trên kết quả tiếp thu kiến thức của thương hiệu ghét bỏ cơ tương tự ngồi cầu thang máy trực tiếp tắp cất cánh lên, kể từ biểu cảm cười cợt toe toét của Trịnh u hoàn toàn có thể nhìn đi ra thương hiệu này trong nhà được sủng ái từng nào. Càng xứng đáng phẫn uất là, độ cao cũng cải tiến và phát triển rộng lớn, cô nhóc đứng trực tiếp sống lưng lên cũng chỉ cao cho tới lỗ tai hắn, nếu như xẩy ra tiến công nhau người chịu đựng thiệt vô cùng đó là cô nhóc. . . . . . cuộc sống với nhị sự công kích rộng lớn a.
Đến trước cửa ngõ ngôi nhà Cẩn Ngôn, còn còn chưa kịp ấn chuông năng lượng điện ở cửa ngõ thì cửa ngõ vẫn ngỏ, giáo viên đứng ở trước đôi mắt cười cợt mỉm chi.
Vì sao hắn cũng cao hơn nữa như vậy?! So với Gia Vũ vẫn còn đang cao hơn thế nữa. . . . . . Sự bi phẫn trong tâm địa lại tuôn đi ra như suối, cô nhóc lườm hắn lao vào phòng tiếp khách, nhằm lại vị giáo viên nhỏ đứng ở cửa ngõ buồn bực: Vừa mới nhất cho tới ngay lập tức chọc cô nhóc sao?
Cẩn Ngôn thực hiện mang lại cô nhóc một ly nước nghiền cam bịa bên trên bàn, ngỏ đi ra sách giờ đồng hồ Anh đi ra giảng giải ngữ pháp. “Giới kể từ thiệt dễ dẫn đến lộn lạo, tuy vậy với quy luật hoàn toàn có thể dò thám đi ra, tương tự buổi sáng sớm trưa tối người sử dụng ‘in’, bao nhiêu giờ bao nhiêu tự khắc người sử dụng ‘at’, còn tồn tại cụm kể từ cố định và thắt chặt, be interested in, be used vĩ đại, at school. . . . . .”
“Cậu thông thường đều ăn gì?” Nhất Nhất cắt theo đường ngang câu nói. hắn chít chít oe oe .
“Hử?” Hắn ngẩn người, “Ăn cơm trắng a.”

Bạn đang xem: nghiện ăn thịt thanh mai trúc mã

“Cơm gì?”
“Cơm gạo tẻ.”
Nói cũng thưa bất lợi ~~~“Vậy cậu đều ăn món ăn gì?”
“Đều ăn.”
Vẫn là thưa bất lợi ~~~ nhẫn nại kế tiếp hỏi: “Rau xanh? Thịt xương sườn? Củ cải? Cá?”
“Tớ đều ăn. Tớ ko kiêng cữ ăn.”
Nhất Nhất trừng rộng lớn đôi mắt nhìn hắn phụ vương giây, tổng kết nói: “Cậu là kẻ sao hoả.” Đúng, body cao đều là kẻ sao hoả, cô nhóc là kẻ trái đất, cho nên vì thế kiêng cữ ăn cũng không tồn tại gì ko đích.
Cẩn Ngôn so với câu nói. thưa nhảm của cô ấy nhóc sớm vẫn tập luyện mãi trở nên thân quen, nhìn chằm chằm nhập sách giờ đồng hồ Anh kế tiếp giảng. Nói vài ba phút nữa khép sách lại. “Kỳ thực tớ cảm nhận thấy ngữ pháp ko cần thiết vì vậy, cần thiết là lượng kể từ vựng và rèn luyện khẩu ngữ.”
“Không cần thiết vậy tại vì sao nên học? Còn nên ganh đua.”
“Đây là vấn đề sai lầm không mong muốn dạy dỗ giờ đồng hồ Anh bên trên Trung Quốc, luôn luôn rước kỹ năng và kiến thức ngữ pháp đặt tại địa điểm cần thiết nhất, danh kể từ động kể từ giới kể từ lăn chiêng qua loa lộn lại lôi ra ganh đua. Học sinh quốc tế cũng ko học tập vì vậy, chúng ta tối chú ý cho tới mô tả của khẩu ngữ.”


“Trẻ con cái quốc tế sinh đi ra ngay lập tức thưa giờ đồng hồ Anh. . . . . . Thầy giáo tất cả chúng ta thưa ngữ pháp cần thiết thì nó ngay lập tức cần thiết a.”
Ý, thay đổi tính rồi sao? Cẩn Ngôn cảm nhận thấy mới nhất mẻ a. “Bây giờ biết ngoan ngoãn ngoãn rồi sao, nghe câu nói. giáo viên vì vậy.”
“Cái gì tuy nhiên biết ngoan ngoãn ngoãn hả , tớ là 1 trong những học tập trò ngoan! Cậu nhận định rằng cậu chỉ từng cậu là học viên ngoan ngoãn hử.”
“Đúng ~~~~” Kéo lâu năm tiếng nói phụ họa, “Cậu là học viên ngoan ngoãn, luôn luôn cho tới trễ, lên lớp thủ thỉ, ngủ gật nhập lớp, trêu gan thầy cô, ko biết nhập lớp những cậu người bị thông thường xuyên đứng trừng trị là ai.”
“Đó là Đàm Vi!” Nhất Nhất liếc một chiếc coi thông thường, bưng lên nước cam nghiền húp tinh khiết. “Tớ học tập nằm trong kể từ mới nhất, cậu chớ gây phiền hà tớ.”
“Đợi lát nữa học tập nằm trong lòng, trước rèn luyện hội thoại giờ đồng hồ Anh vẫn.”
“Thầy giáo tất cả chúng ta thưa nên học tập nằm trong kể từ vựng, nên nghe ai ? Cậu qua loa mặt mũi cơ xem sách, ko được chấp nhận thủ thỉ.”
“Được, cậu học tập nằm trong lên đường.” Cẩn Ngôn chịu đựng thua thiệt , “Nửa giờ sau tớ gọi cậu.” Cách 2 phút xoay đầu coi cô nhóc một phen. Không tệ, giơ sách lên rất cao thưa lẩm nhẩm. Lại nhìn, còn đang được phát âm nhẩm. Lại nhìn. . . . . . A, người chuyên cần phát âm nằm trong lòng kể từ mới nhất cơ vẫn ở nghiêng đi ra sofa gối đầu lên trở nên ghế nhắm đôi mắt, sách giờ đồng hồ Anh áp ở mặt mũi mặt mũi.
“Nhất Nhất?” Hắn nhẹ dịu đẩy cánh tay cô nhóc. Không động tĩnh, lại đẩy. Vẫn là ko tỉnh lại, chiếc miệng chẹp chẹp nhị loại, bên trên sách giờ đồng hồ Anh còn bám vết nước miếng nhập trong cả. Cẩn Ngôn vạn bất đắc dĩ cười cợt, rút đi ra khăn giấy má canh ty cô nhóc nhẹ dịu vệ sinh mồm.
Hình như cho đến giờ đây hắn trước đó chưa từng ở khoảng cách ngay sát như vậy nhìn nhìn cô nhóc. Lông mi với chút đậm, tuy nhiên có vẻ như khí khái. Lông mi ko cong lắm, tuy nhiên lại lâu năm lại dày như là nhị sản phẩm răng lược. Nếu ngỏ nhị đôi mắt đi ra, là hoàn toàn có thể bắt gặp một hai con mắt trực tính Trắng đen thui rõ rệt, nhị con cái ngươi xoay tròn trặn vận động, hòn đảo một vòng là phát sinh đi ra một ngôi nhà ý. Cái mũi không tốt, chóp mũi hếch lên, bên trên mũi còn chấm vài ba nốt tàn nhang nhỏ, có vẻ như linh động dễ thương và đáng yêu. Cái mồm nhỏ nhắn đỏ hỏn hồng khá khí chu đi ra, không hề cỗ dáng vẻ khi thông thường chỉ biết nhe răng cứ ngỏ mồm đi ra là mắng hắn, hắn thiệt ham muốn. . . . . . ham muốn thơm. . . . . . Cẩn Ngôn bị loại ý niệm đùng một cái toát đi ra cơ thực hiện không còn hồn, thời điểm hiện nay mới nhất vạc hiện tại ngón tay bản thân bịa bên trên trên môi cô nhóc.

Xem thêm: ngược tâm nam chính hắc hoá ở mạt thế

. . . . . . Không sao chẳng sao. . . . . . Làm một phen xấu xa không tồn tại việc gì đâu há? Liếc một vòng tư phía xung xung quanh cảnh giác, ngoài cửa ngõ ngoài hành lang cửa số cũng không tồn tại người. Trái tim “ tùng tùng tùng” đập như gõ rỗng tuếch, hắn đè lại trước иgự¢ hít sâu sắc một khá, lừ đừ rãi… lừ đừ rãi cúi người xuống lại gần cô nhóc. . . . . . Hôn rồi! Nói tránh việc câu nói. là với tư vị gì, trí nhớ rỗng tuếch trống rỗng. Lại thơm đợt tiếp nhữa demo coi. Chậm rãi lừ đừ rãi lại thơm lên. . . . . . Lần này ngừng bên trên song môi cô nhóc lâu rộng lớn một chút ít, uhm, hình như thể ngọt. “Hắc hắc ~~~” Người bị thơm vạc đi ra giờ đồng hồ cười cợt. “Làm chi vậy.” Nhất Nhất so với khuôn mặt mũi đối lập đang được cực kỳ ngay sát cô nhóc tỏ vẻ bất mãn.
“Cậu một vừa hai phải mới nhất cười cợt.” Cẩn Ngôn cúi đầu thanh âm thiệt nhỏ.
“Đã cười cợt ư? Tớ một vừa hai phải mới nhất mơ được ăn kem ly, thực ngọt. . . . . . Đều bên trên cậu, dựa gần như là vậy làm những gì chứa chấp, kinh tớ tỉnh giấc !”
“Uhm.”
“Cậu thông thường tớ kem ly lên đường.”
“Uhm.”
Có vấn đề! Rõ ràng là thái chừng trốn tách, thực hiện mang lại Nhất Nhất sinh đi ra ngờ vực. “Cậu cúi đầu làm những gì hả, thao tác gì sai rồi?”
“Không với.”
“Còn thưa không tồn tại, mặt mũi cậu đều đỏ hỏn không còn lên tề.” Ánh đôi mắt hòn đảo qua loa bên trên bàn một chiếc, chỉ nhập hắn kêu vĩ đại, “Oh ~~~ tớ thưa tuy nhiên, cậu đã từng sai chuyện còn ko quá nhận!”
Bị vạc hiện tại ?! Tim đập chính thức làm reo. “Cậu hấp thụ nước nghiền cam của tớ, cậu quá cơ hội tớ đang được ngủ trộm uống!” Cô nhóc chỉ nhập cái ly ko bên trên bàn bi thương muôn phần, “Cậu sao hoàn toàn có thể vì vậy a, ham muốn húp tự động bản thân lên đường trộn ko được sao, sao lại húp của tớ !”

. . . . . . Tim đập khởi công lại. “Tớ tái hiện mang lại cậu ly không giống.” Cầm loại ly tương tự trốn chạy nhằm mục tiêu phía chống phòng bếp lao lên đường. Quả cam tươi tắn ngon được cho vô máy nghiền nước trái ngược cây, hóa học lỏng màu sắc cam trong máy cuồn cuộn lóng lánh vận động, trái ngược tim đập loạn xị điên loạn của Cẩn Ngôn rốt viên vẫn lừ đừ rãi điềm tĩnh quay về, một vừa hai phải rồi hù ૮ɦếƭ hắn . . . . . . Bưng loại ly đang được quyết định rời khỏi ngoài, đùng một cái lưu giữ cho tới một sự kiện: Cốc nước cam cơ rõ rệt là chủ yếu cô nhóc trước lúc ngủ vẫn húp một khá tinh khiết banh.