lục sĩ quan có một cậu vợ nhỏ

Năm chục phụ vương tuổi hạc ấy, tía cậu thất lạc.
Mẹ của Thẩm Thần dẫn cậu cho tới căn nhà chúng ta Lục.

Cậu ko cho tới tê liệt khi nào, tuy nhiên nghe phát biểu ở tê liệt cậu sở hữu một vị hít phu.
Thuở ấy, Thẩm Thần còn nhỏ, cậu ko bao nhiêu hiểu phụ vương chữ "vị hít phu" này tức là gì.

Bạn đang xem: lục sĩ quan có một cậu vợ nhỏ

Cậu chỉ biết, tê liệt là một trong những người tuy rằng ko họp mặt tuy nhiên hẳn tiếp tục rất tuyệt với cậu.
Thời lừa lọc cứ thế tích tắc trôi, con xe con cái lâu năm black color sau cuối cũng tạm dừng trước mặt mày một anh binh gác cổng.

Thẩm Thần ngồi ngay lập tức ngắn ngủi ở ghế sau xe cộ.

Nhận rời khỏi đã đi vào điểm, cậu ngó đôi mắt nhìn thông thoáng ra bên ngoài hành lang cửa số.
Mọi loại trước đôi mắt cậu đều rất là xa thẳm kỳ lạ.

Từ phong cách thiết kế, đàng xá, xe pháo, cho tới người đáp ứng đang được Open xe cộ cho tới cậu nữa,...!tất cả đều ở ngoài phạm vi trí tuệ của cậu.

Thẩm Thần khẽ siết chặt nhì bàn tay, cậu rất có thể cảm biến lấy được lòng bàn tay bản thân đang được sụp các giọt mồ hôi.
Một người con trai kể từ ghế phụ bước xuống, ông đặt chân vào phát biểu với Lưu Lương: "Lưu phu nhân, tất cả chúng ta cho tới điểm rồi."
Thẩm Thần xoay đầu nhìn u bản thân.

Bà gật đầu với những người con trai tê liệt, rồi hạ tiếng nói với cậu: "Còn ngồi ngây rời khỏi đấy làm những gì, xuống xe cộ."
Khẽ gặm môi, Thẩm Thần sở hữu khá vì thế dự.

Nhưng bên dưới ánh nhìn chằm chằm với vẻ ko ưng ý của u, cậu chỉ đành ngoan ngoãn ngoãn xuống xe cộ.
Người con trai ngồi ở ghế phụ ban nãy dẫn nhì u con cái chúng ta cút vô cánh cổng rộng lớn.

Trông Thẩm Thần có vẻ như như đang được ngoan ngoãn ngoãn theo gót, tuy nhiên nhì đôi mắt của cậu vẫn len lén Reviews xung xung quanh.
Mọi loại ở trên đây giống như bao nhiêu cảnh hoặc chiếu bên trên TV, trong những tập phim.

Người binh gác cổng đứng yên tĩnh bất tỉnh ở điểm tê liệt tương tự chỉ coi chúng ta như bầu không khí.

Bước qua chuyện cánh cổng, một con phố rộng lớn thênh thang sinh ra, nhì mặt mày đàng là những gốc tre nẩy trở nên sản phẩm, cao vút.

Lá của bọn chúng xen kẹt trở nên vòm, kết lại trở nên từng đạo bóng râm.
Đi không còn con phố rộng lớn, Thẩm Thần rẽ nên, quang cảnh xung xung quanh tự nhiên rộng lớn rời khỏi, điểm này còn có một mảnh đất nền trống rỗng rất rộng.

Trên mảnh đất nền tê liệt còn tồn tại một đái group xếp sản phẩm ngay lập tức ngắn ngủi, chúng ta khoác đồng phục, hàng loạt triển khai công cộng một động tác.
Thẩm Thần nhìn cho tới ngẩn người.

Người này người nấy đều cao lớn và cường tráng.

Lúc chúng ta hô lớn khẩu hiệu cũng thực hiện trái ngược tim nhỏ của cậu lập cập theo gót.
Thẩm Thần bất giác nghỉ chân, Lưu Lương thấy cậu đứng yên tĩnh ở đấy, vội vàng chạy lại kéo cậu đi: "Con nhìn gì vậy, mau lại trên đây."
Thẩm Thần xoay đầu, vướng mắc căn vặn mẹ: "Bọn chúng ta, đang khiến gì vậy ạ?"
Bà Lưu Lương đáp: "Lúc trong nhà, u đang được bảo con cái ra làm sao, bảo con cái ngoan ngoãn ngoãn chớ căn vặn nhiều mà lại."
Thẩm Thần mím môi, cúi đầu xuống.
Nghe vậy, người con trai dẫn đàng phần bên trước mỉm cười lý giải với cậu: "Bọn chúng ta đang được đào tạo đấy, cảnh này thường trông thấy lắm.

Trong học viện chuyên nghành của tất cả chúng ta cũng có thể có huấn luyện và đào tạo tân binh, group chúng ta mới mẻ tòng ngũ vô trong năm này."
Nói rồi, ông lại kế tiếp trở về phần bên trước.

Thẩm Thần khá tò mò mẫm so với cảnh này, nên cứ ngoái đầu lại nhìn trong cả.

Vì thế, toàn thân nhỏ nhỏ nhắn của cậu kế tiếp bị quăng quật lại một khoảng tầm xa thẳm.
Bịch bịch bịch...
Đúng thời điểm hiện nay, cơ hội tê liệt ko xa thẳm vọng lại giờ đồng hồ bóng va khu đất.

Khi Thẩm Thần dời đôi mắt ngoài group đào tạo, trái ngược bóng không hề nhảy nữa và lại lăn lóc chầm chậm chạp cho tới mặt mày chân cậu.
Quả bóng rổ này ở đâu rời khỏi thế?
Còn còn chưa kịp ngước đầu lên, tuy nhiên Thẩm Thần đang được nghe thấy một tiếng động rét lùng truyền cho tới.
"Nhóc con cái, mau đá bóng lại trên đây."
Giọng phát biểu khá trầm, tương tự như giờ đồng hồ suối sâu sắc cuộn trào mạnh mẽ vô rừng thẳm.

Trên mặt mày nước, sóng gợn cho tới vô vàn, tuy nhiên Khi va cho tới tai, lại rất có thể cảm biến được sự thần túng bấn và kiêu ngạo ẩn sâu sắc bên phía trong.
Thẩm Thần kể từ từ ngước đầu, quan sát về phía người đang được phát biểu, đứng cơ hội tê liệt ko xa thẳm.

Người nọ nhìn khoảng tầm tầm chục bảy chục tám tuổi hạc, khoác một bộ quần áo thể thao white color, chân song song giầy thể thao Trắng xanh rớt, người vô cùng cao, mày mặt rét lùng tuy nhiên lại tinh tế, nhìn vô nằm trong nổi trội.
Lúc này, anh lẳng lặng nhìn cậu, sản phẩm mi đen thui dày rũ xuống.

Rõ ràng anh ko phát biểu gì, tuy nhiên lại khiến cho Thẩm Thần cảm nhận thấy giống như sở hữu một áp lực nặng nề vô hình dung chèn lấn cậu.
Thẩm Thần siết chặt lòng bàn tay, cậu hoảng loạn nhấc chân lên đá.
Nhưng ko biết sở hữu nên vì thế cậu vượt lên trước stress hay là không, cú đá này sượt trúng bên cạnh hông trái ngược bóng, nên nó chỉ lăn lóc về phần bên trước một tí rồi tạm dừng.
"..."
"Phì! Sức của nhóc con cái này nhỏ thế." Một phái mạnh sinh khoác thiết bị thể thao black color chạy cho tới, chàng trai cúi xuống nhặt trái ngược bóng rổ lên, rồi cù thanh lịch căn vặn người con trai dẫn Thẩm Thần vô cổng: "Lão Mạc, cậu nhỏ nhắn này được chú đi vào à? Ai thế, người thân trong gia đình hả?"
Lão Mạc tiếp cận cạnh Thẩm Thần, khách hàng khí nói: "Không nên người thân trong gia đình, là khách hàng ông công ty mời mọc cho tới."
Lời vừa vặn dứt, những chàng trai đang được đùa bóng bên trên Sảnh đều quá bất ngờ nhìn Thẩm Thần, ngay lập tức khắp cơ thể rỉ tai rét lùng ban nãy nằm trong nhìn thanh lịch.
Từ nhỏ cho tới giờ, Thẩm Thần vô cùng e lệ, vô giờ học tập nghề giáo gọi vấn đáp thắc mắc thôi cậu đã và đang đỏ hỏn cả mặt mày, huống chi là lúc này - có tương đối nhiều phái mạnh sinh nhìn cậu như thế.

Theo bạn dạng năng, cậu nhích người rời khỏi sau sống lưng lão Mạc, khá hoảng loạn nhìn thanh lịch Lưu Lương đang di chuyển phần bên trước vài ba bước.
"Khách của thủ trưởng Lục á? Móa, mặt mày mũi lớn vậy." Cậu chàng khoác thiết bị thể thao đen thui cạn điều, xoay đầu hỏi: "Anh Lục, anh quen thuộc không?"
Anh Lục.
Họ Lục à.
Thẩm Thần sửng bức một chút ít, nâng đôi mắt nhìn phái mạnh sinh mặt mày rét bảo cậu nhặt bóng ban nãy.
"Không quen thuộc." Người nọ khá nhíu mi, nhìn lão Mạc.
Tuy anh ko phát biểu gì tuy nhiên chỉ việc một góc nhìn, lão Mạc tức thì hiểu ý của anh ấy, vội vàng vàng kính cẩn giải thích: "Là người thân chúng ta Thẩm, cậu nhỏ nhắn này thương hiệu là....Thẩm Thần ."
"Sao cơ?" Lục Tranh khựng lại, đợt nữa cúi xuống nhìn Thẩm Thần, tuy nhiên thứ tự này, vô góc nhìn rét nhạt nhẽo của anh ấy xuất hiện nay chút kinh ngạc: "Chú phát biểu, là nhóc con cái này à?"
"Em ko nên, nhóc con cái." Không biết tại vì sao Thẩm Thần tự nhiên lại to gan lớn mật vấn đáp một câu như thế.

Tuy tuy vậy lại xa rời, nghe chẳng sở hữu chút uy hiếp này.
Nam sinh đứng sau Lục Tranh vừa vặn tò mò mẫm vừa vặn nhồi bóng, trái ngược bóng chạm xuống khu đất vang lên từng giờ đồng hồ bịch bịch, tương tự giờ đồng hồ tim đập của Thẩm Thần vô thời điểm hiện nay vậy.

Cậu nghĩ về cậu biết người nọ là ai rồi, kể từ thái phỏng của lão Mạc Khi rỉ tai với anh, nhưng mà anh lại còn đem chúng ta Lục, vậy suy rời khỏi...anh là Lục Tranh.
Anh rất khác với tưởng tượng của Thẩm Thần, khi ông nội cậu còn sinh sống từng nói đến anh.

Dù là lúc trêu đùa hoặc Khi tráng lệ, cậu đã và đang mơ hồ nước hiểu rằng, so với cậu nhưng mà phát biểu, Lục Tranh khác hoàn toàn quý khách.
Từ nhỏ cho tới rộng lớn, mến thương và quan hoài nhưng mà cậu cảm nhận được vô cùng không nhiều.

Nên vô tâm trí của cậu Lục Tranh là kẻ hiền đức lành lặn và êm ả, tiếp tục mỉm cười với cậu, xử sự chất lượng tốt với cậu.
Nhưng thời điểm hiện nay, Khi nhìn thấy anh, ước mong nho nhỏ cõi lòng lòng Thẩm Thần tức thì thất lạc tinh khiết.

Người trước mặt mày cậu sở hữu hai con mắt rét lùng vô trẻo, vừa vặn giống như ánh trăng cao ngạo bên trên đỉnh núi, lại vừa vặn tương tự ánh lửa cô độc tồn bên trên 1 mình vô tối tối.

Anh nhìn cậu, vẻ mặt mày rét lùng xa thẳm cơ hội, tương tự cậu chỉ là một trong những vị khách hàng kể từ điểm này tê liệt ko mời mọc nhưng mà cho tới.
"Không nên nhóc con?" Lục Tranh nhẹ dịu cau mi, chừng như anh cảm nhận thấy điều của cậu khá khôi hài, tuy nhiên ko vấn đáp cậu, anh cù thanh lịch phát biểu với lão Mạc: "Lão Mạc, chú dẫn khách hàng cho tới điểm ông nội cút."
Lão Mạc đáp: "Nếu ko thì cậu chớ đùa bóng nữa, về công cộng cút."
Lục Tranh ko vấn đáp, xoay người lấy trái ngược bóng vô tay phái mạnh sinh khoác thiết bị thể thao đen thui.

Anh bước lên trước vài ba bước, tung người lên, úp rổ.

Xem thêm: dongphim.net

Chỉ với 1 thứ tự, trái ngược bóng đang được rơi trực tiếp vô vào rổ.
Lão Mạc cũng biết cá tính của vị tổ tông nhỏ căn nhà bản thân, thấy vậy cũng ko giục thêm thắt, ông cù thanh lịch phát biểu với Thẩm Thần và Lưu Lương: "Chúng tao vào trong nhà trước cút, người vô căn nhà còn đang được hóng."
"Được." Lưu Lương tiếp cận bắt tay Thẩm Thần, nhỏ giọng căn vặn lão Mạc: "Cho tôi căn vặn, là đứa trẻ con ban nãy, nên không? "
Lão Mạc nhìn bà, biết bà đang được căn vặn gì nên gật đầu: "Đúng vậy.

Cậu ấy là con cháu đích tôn của phòng chúng ta Lục, Lục Tranh."
Sau Khi bao nhiêu người Thẩm Thần đang được ra đi, Lục Tranh xoay đầu lại nhìn bóng sống lưng chúng ta, góc nhìn sâu sắc xa thẳm.
Bên cạnh sở hữu người hỏi: "Anh Lục, căn nhà chúng ta Thẩm là căn nhà này thế?"
Lục Tranh còn ko vấn đáp lại, thì các bạn chất lượng tốt Quý Nhiễm đang được choàng vai anh, ý tức sâu sắc xa thẳm nói: "Tôi lưu giữ ông nội cậu từng phát biểu cậu sở hữu một vị hít thê nhưng mà nhỉ, chậc....căn nhà chúng ta Thẩm? Đừng phát biểu là căn nhà chúng ta Thẩm của vị hít thê vô truyền thuyết của cậu đấy nha?"
Nam sinh khoác thiết bị thể thao đen thui là Cửu Dạ, cũng chính là các bạn chất lượng tốt của Lục Tranh, trợn mắt: "Móa, thiệt hoặc fake vậy, anh Tranh à, anh đang được hoảng học viên đái học tập đó!"
Lục Tranh đá bắp chuối của Cửu Dạ: "Cút."
"Ổn ko tê liệt, chuyện này phạm pháp tê liệt nha." Cửu Dạ chui tọt rời khỏi sau sống lưng người không giống, phô trương che mồm phát biểu tiếp: "Nói chứ...!tôi thấy thằng nhóc ban nãy sai trái đâu, thằng nhỏ nhắn tê liệt nhỏ vậy thì sao xuống tay cho tới được!"
"Ha ha..."
Mấy phái mạnh sinh đứng bên trên Sảnh bóng đều mỉm cười lớn, Lục Tranh ngỏ mồm, nở một nụ mỉm cười khó khăn hiểu: "Mẹ nó, cậu nghĩ về những chuyện này thực hiện gì? Biến thái à."
Cửu Dạ vừa vặn mỉm cười vừa vặn nói: "Đâu dám đâu dám, nếu như không, nếu như không thì cậu về căn nhà cút.

Dù sao thì...vô căn nhà cũng có thể có một cậu bà xã nhỏ rồi nhưng mà."
Cậu nhóc khi nãy, thiệt sự chẳng sở hữu gì tương quan cho tới phụ vương chữ "cậu bà xã nhỏ" cả.
Nhưng nam nhi tuổi hạc chục bảy chục tám đùa nhau không tồn tại số lượng giới hạn, Lục Tranh đã và đang quen thuộc rồi, nên ko xem là thiệt.

Anh chỉ lườm thông thoáng thanh lịch Cửu Dạ, Cửu Dạ cảm nhận được góc nhìn này, hoảng cho tới phỏng chạy trực tiếp rời khỏi sau sống lưng người không giống nhằm trốn.
"Về trước đó, ngày mai đùa tiếp." Cuối nằm trong Lục Tranh cũng trở về trước.

Nhưng tất yếu là sự này sẽ không tương quan gì cho tới Thẩm Thần, đơn giản anh đùa mệt nhọc rồi, nên về thôi.
......................
Lúc Thẩm Thần theo gót chân nhì người rộng lớn cút vô Nhà biệt thự.

Cậu lại một đợt nữa kinh ngạc nhìn quang cảnh xung qua chuyện.

Mọi loại ở trên đây đều đã mất mức độ xa thẳm kỳ lạ với cậu, tuy nhiên căn Nhà biệt thự này càng vượt lên trước xa thẳm tầm hiểu biết của Thẩm Thần.

Đồ vật vô căn nhà đều ánh lên loại khả năng chiếu sáng trói lóa, đến mức loại thảm trải sàn cũng mềm mượt như nhung.
Lão Mạc dẫn nhì u con cái tiếp cận điểm ghế sofa.

Nơi sở hữu một ông lão đang được ngồi hóng sẵn ở tê liệt.
Lưu Lương dắt Thẩm Thần.

Khẽ cúi người xin chào ông lão: "Bác Lục ạ."
Thẩm Thần cũng chợt nhớ đến điều u nhắn cút nhắn lại khi bên trên xe cộ.

Cậu cúi người, khẽ xin chào theo gót mẹ: "Cháu xin chào ông ạ."
"Ừ, cho tới rồi à.

Mau ngồi, mau ngồi xuống cút." Lục Trí Minh vực dậy mỉm cười hiền đức nhìn chúng ta, đợi nhì u con cái Thẩm Thần an vị, ông mới mẻ ngồi xuống.
Người hầu châm trà xối nước kết thúc.

Lục Trí Minh nãy giờ vẫn luôn luôn nhìn Thẩm Thần, ông sở hữu chút xúc động căn vặn Lưu Lương: "Đây là con cháu trai của lão Thẩm nên ko ?"
"Vâng" Lưu Lương mỉm cười gật đầu.
Lục Trí Minh hít một khá, ông như chuẩn bị khóc cho tới điểm vẫy gọi Thẩm Thần: "Nào, con cháu ngoan ngoãn.

Mau lại trên đây nhằm ông nhìn con cái làm sao cho thật kĩ này."
Thẩm Thần khẽ giương đôi mắt nhìn Lưu Lương.

Thấy bà gật nhẹ nhõm đầu đồng ý, cậu mới mẻ dám kháng tay nhảy xuống ghế, dè dặt tiếp cận ngồi cạnh Lục Trí Minh.
Ông khẽ vỗ mu bàn tay Thẩm Thần, hai con mắt ông giờ đang được hoe đỏ: "Đứa trẻ con ngoan ngoãn, không mong muốn lão Thẩm ko thể nhìn con cái trưởng thành được rồi."
Nhắc cho tới ông nội bản thân, Thẩm Thần cũng có thể có chút không dễ chịu, cậu hít hít mũi, cố ko nhằm bản thân rơi nước đôi mắt.
Vỗ vỗ vô sống lưng Thẩm Thần, ông ngước lên căn vặn Lưu Lương.
"Đứa trẻ con này trong năm này từng nào tuổi rồi?"
"Mười phụ vương tuổi hạc ạ.

Thằng nhỏ nhắn trong năm này cũng mới mẻ lên lớp bảy."
"Đã chục phụ vương tuổi hạc rồi à? Lão Lương cũng có thể có một thằng con cháu chục phụ vương tuổi hạc, tuy nhiên cao hơn nữa Thẩm Thần nhiều.

Sao thằng nhỏ nhắn đó lại nhỏ như thế chứ?"
Thật rời khỏi bảo nhỏ đang được là ông phát biểu giảm sút rồi.

Thẩm Thần đâu phải sở hữu nhỏ chứ, cậu còn rất có thể xem là suy đủ dinh dưỡng nhẹ nhõm cơ.
Cơ thể gầy guộc gộc, làn domain authority thì vàng phin.

Ai cũng ko nghĩ về cậu là một trong những đứa trẻ con chục phụ vương tuổi hạc đâu.
"Là lỗi của con cái.

Không thể cho tới thằng nhỏ nhắn một cuộc sống thiệt chất lượng tốt." Lưu Lương tự động trách cứ, đôi mắt bà cũng có thể có chút ẩm.
"Không thể trách cứ con cái, là lỗi của bác bỏ.

Bác nên sớm mò mẫm hiểu thực trạng của những con cái, đón đứa nhỏ này về sớm một chút ít.

Là bác bỏ, sở hữu lỗi với ông các bạn già nua tê liệt."
"Bác chớ phát biểu vậy..."
Đúng thời điểm hiện nay, kể từ phía cửa ngõ phổ biến bước đi truyền cho tới.

Thẩm Thần xoay đầu nhìn, là Lục Tranh.
Anh vô cùng cao, vừa vặn cút vừa vặn gắng cái khăn lông xoa xoa tóc.

Trên người anh vẫn chính là bộ quần áo tê liệt.
Lục Tranh cút kéo dông tố nhưng mà cho tới, trọn vẹn ko chấp thuận với bầu không khí bi thương vô chống.
Thấy anh toan cút trực tiếp lên lầu.

Lục Trí Minh vội vàng gọi anh lại: "Đúng khi, A Tranh, con cái qua chuyện trên đây xin chào căn vặn dì Lưu đang được này."
Thẩm Thần hãy luôn luôn nhìn theo gót anh kể từ Khi anh lao vào.

Thấy anh toan cù người lại, cậu cũng vội vàng xoay đầu về.
Lục Trí Minh kế tiếp nói: "Dì Lưu là con cái dâu căn nhà lão Thẩm, đó là ông các bạn nhưng mà tao hoặc nói đến với con cái đấy."
Dừng lại một khi, Thẩm Thần nghe được giờ đồng hồ bước đi lại sát.

Sau này đó là tiếng nói trầm trầm của Lục Tranh vang lên bên trên đỉnh đầu cậu: " Chào dì ạ."
Giọng phát biểu anh như dày, lại như nhẹ nhõm.

Trái tim nhỏ của Thẩm Thần cũng theo gót từng âm tiết của anh ấy nhưng mà lúc lắc lên.
Thẩm Thần so với người này vô cùng tò mò mẫm, vì vậy cậu lại len lén liếc nhìn anh.

Xem thêm: heo yêu diêm vương

Lục Tranh vô cùng cao, Thẩm Thần nhìn kể từ bên dưới cũng chỉ rất có thể bắt gặp yết hầu đang được lúc lắc động nằm trong cái mũi cao trực tiếp của anh ấy.
Trong Khi cậu còn đang được để ý lén nhìn nghía, Lục Tranh lại bất thần cúi đầu, nhìn trực tiếp vô cậu.
Trái tim nhỏ lại một đợt nữa loàn nhịp, khẽ nuốt nước miếng, Thẩm Thần xiết chặt nhì bàn tay.

Cậu cố trầm trồ bản thân bình tĩnh đàng hoàng một chút ít, nhìn lại anh.
Gương mặt mày khía cạnh, mi mò mẫm sắc và nhọn, quả tình Lục Tranh vô nằm trong anh tuấn.
Ánh mắt nhì người va nhau vô ko trung.
Trái tim ko rõ rệt vì thế hoảng hoặc vì thế còn vì thế điều gì không giống, dần dần dần tăng cường.
Đúng thời điểm hiện nay, Lục Trí Minh lại tiếp tục giới thiệu: "Còn đó là Thẩm Thần, nam nhi dì Lưu.

Sau này chúng ta tiếp tục sinh sống ở trên đây, con cái lưu giữ quan hoài tới em đấy.".