hồ sơ bí ẩn

Tôi trọn vẹn ko cần đang được phát hiện ra quái vật thiệt sự, nhưng mà đơn giản cảm nhận thấy sự biến đổi của loại âm khí cơ, tôi tương tự như bị rơi xuống hố băng, toàn bộ cơ thể đang được chìm nhập cảm xúc hoảng kinh hoàng.

Tài xế ở bên cạnh tôi cũng vậy. Tôi ko biết là anh tớ với chiếm hữu năng lượng quan trọng đặc biệt, hoặc vì thế luồng âm khí này vượt lên trước mạnh mẽ, khiến cho người thông thường cũng rất có thể cảm biến được. Tóm lại, tôi đang được liên kết tri giác với anh tớ, nên nằm trong chìm nhập nỗi kinh hoàng hãi.

Bạn đang xem: hồ sơ bí ẩn

Dẫu sao thì tôi đã và đang trải qua loa quá nhiều chuyện, tuy rằng tim đang được đập mạnh, khá thở lếu láo loàn tuy nhiên tôi vẫn đầy đủ điềm tĩnh ngồi yên ổn bên trên ghế, đơn giản thần kinh trung ương đang được căng như chạc đàn.

Người lái xe thì tiếp tục trọn vẹn hoảng loàn, tức thì tức thì giẫm phanh, xoay vô lăng lái xe chuyển sang làn đường khác, tấp tểnh chạy trốn con cái quái vật cơ.

Nói thì lâu, tuy nhiên sự thực ra mắt cực kỳ nhanh chóng.

Đồng hành với giờ đồng hồ phanh vội vàng chói tái ngắt, con xe với chức năng tốt nhất tiếp tục tức thì xoay đầu 180 chừng.

Trình chừng chũm lái của lái xe cực kỳ điêu luyện, vừa phải xoay đầu kết thúc là giẫm chân ga khiến cho con xe phóng chuồn tức thì.

E là anh tớ cũng chẳng rõ ràng tiếp tục xẩy ra chuyện gì, nhưng mà chỉ vứt đuổi theo phiên bản năng nhưng mà thôi.

Tôi nghe thấy giờ đồng hồ khá thở gấp rút của anh ý tớ không ngừng nghỉ vang vọng nhập xe pháo.

Tôi trở về coi phía sau.

Rặng núi phía sau xe pháo ko hề biến hóa, luồng âm khí cơ phủ quấn nhập núi, coi chòng chọc tôi như 1 con cái hổ đói. Nhưng nó ko hề cựa quậy.

Tôi lại cù về bên.

Đúng đi ra thì khi con xe xoay đầu chạy quay về bên trên tuyến đường cũ, thì cần chuồn trực tiếp về phía đằng trước. Bởi vì như thế vốn liếng dĩ tuyến đường này trực tiếp băng. Nhưng sau khoản thời gian con xe xoay đầu, tuyến đường trước mặt mày trở nên cách điệu như thân ái rắn.

Tài xế vã những giọt mồ hôi, lầm bầm: “Sao lại như vậy… sao…”

Tôi nhảy chợt cảm biến được gì cơ, cẩn trọng để ý xung xung quanh, nhận biết luồng âm khí cơ ko hề bặt tăm, không những vậy, nó còn đang được mở rộng đi ra.

Hệt như trời vừa phải nổi gió máy, thổi luồng âm khí tiếp tục tụ lại trở thành khối cất cánh cho tới một vị trí xa thẳm rộng lớn.

Tôi nỗ lực triệu tập lòng tin, sẵn sàng phân phát động năng lượng bất kì khi nào là nếu như bị tiến công.

Thế tuy nhiên, tôi ko hề bị tiến công.

Luồng âm khí cơ đang được mở rộng và ko biết tiếp tục đưa vào nhập xe pháo tự động khi nào.

Nó giống hệt như không gian, đâu đâu cũng đều có.

Tôi cù qua loa coi người lái xe.

Anh tớ ko hề nhằm ý cho tới, vẫn đang được thấp thỏm tài xế chạy chuồn.

Tôi vừa phải thấy khá sợ hãi, vừa phải nâng lên cảnh giác.

Trong đôi mắt tôi, người lái xe tiếp tục trở thành khác hoàn toàn, anh tớ không thể là 1 trong những người sinh sống nữa rồi.

Trong khi vô tri vô giác, anh tớ cứ thế bị tiêu diệt chuồn.

Loại âm khí mạnh kinh xịn thế này, tôi chỉ từng gặp gỡ với cùng một phen. Lần cơ nhập trò đùa “Nói thiệt hoặc mạo hiểm”, tôi tiếp tục gặp gỡ Khổ Thiền Đại Sư. Nhưng mặc dù là Khổ Thiền Đại Sư thì ham muốn giết thịt người vẫn cần đi ra tay. Khác biệt quá rộng với tình huống này, nó chỉ việc nhờ vào phiên bản thân ái âm khí cũng đầy đủ lấy mạng người tớ. Không cần với ý ham muốn rằng Khổ Thiền Đại Sư ko thực hiện được thế này, đơn giản ông tớ sẽ không còn thực hiện vì vậy. Cái này khác hoàn toàn trường hợp Khổ Thiền Đại Sư bị người tớ kiểm soát nhưng mà lân sát cuồng loạn.

Tôi rất có thể quan sát, người sở hữu của luồng âm khí này chỉ ham muốn giết thịt người nhưng mà thôi. Đơn giản là giết thịt bị tiêu diệt bất kể ai lại gần, ko cần thiết nguyên do, ko bàn cần ngược.

Tôi lại để ý xung xung quanh.

Núi non xung xung quanh khá nhấp nhô, tuy nhiên không tồn tại đỉnh núi nào là nổi trội nhằm thực hiện điểm tham lam chiếu.

Tài xế ko quan sát tôi đã bị tiêu diệt, tuy nhiên tiếp tục phân phát hiện tại thấy sự không giống thông thường của tuyến đường.

Sau một hồi phóng như cất cánh, anh tớ tiếp tục vô vọng hạn chế vận tốc lại, rồi từ từ giới hạn xe pháo, gục đầu lên vô lăng lái xe, bấn loàn đập đầu lên vô lăng lái xe bao nhiêu kiểu mẫu.

Còi xe pháo bên trên vô lăng lái xe bị chạm cần, phân phát đi ra tiếng động chói tai.

Tài xế thở hắt đi ra một khá, ngồi ngay ngắn lên, run rẩy rẩy thò tay nhập vào bên trong túi táy máy liên tiếp. Và anh tớ nhanh gọn lẹ lần đi ra một cái la bàn.

La bàn chuyên được sự dụng thời tân tiến đương nhiên rất khác la bàn giản dị và đơn giản của thời xưa. Tôi ko rành bao nhiêu đặc điểm này, chỉ thấy từng vòng từng vòng với ghi lại tương khắc chừng bên trên, mặt mày la bàn với lắp đặt một cái đèn nhỏ, tự động hóa nhảy sáng sủa khi chạm màn hình bóng tối xung xung quanh. Hình như, mặt mày la bàn và mục tiêu cũng đều có độ sáng huỳnh quang quẻ, khiến cho người tớ dễ dàng và đơn giản rất rõ nội dung hiện trên.

Kim chỉ phái mạnh ở trung tâm ko hề hoạt động lếu láo loàn, và lại chầm lờ đờ gửi cực kỳ thông thường, rồi nhắm về một phía.

Tay lái xe coi la bàn, tâm lý tuồng như tiếp tục bình ổn định quay về.

Tôi ko cảm biến được rất nhiều suy tư kể từ anh tớ. Cảm xúc mạnh mẽ nhưng mà anh tớ từng với đơn giản hoảng kinh hoàng, còn trước cơ và tiếp sau đó đều là “đầu óc trống trải rỗng”. Tôi ko biết là vì anh tớ tương khắc và chế ngự phiên bản thân ái cần điềm tĩnh lại, hoặc vì như thế một nguyên vẹn nhân không giống.

Tài xế bịa đặt la bàn lên đùi bản thân, phát động xe pháo quay về.

Chiếc xe pháo kế tiếp tiến bộ về phía đằng trước.

Anh tớ thấy ko yên tâm, chốc chốc lại liếc coi cái la bàn.

Nhưng mục tiêu cực kỳ ổn định tấp tểnh, chỉ nhắm về một phía thắt chặt và cố định.

Con đàng ngòng ngoèo trước đôi mắt đang được nghiêng dần dần qua loa một phía không giống.

Người lái xe khẽ nghiến răng, giẫm chân ga, con xe ngay tắp lự thoát ra khỏi đàng vật liệu nhựa, sau đó 1 hồi nhấp lên xuống lư, đã đi được vào một trong những tuyến đường khu đất ở bên cạnh.

Xem thêm: độc giả hòa chủ giác tuyệt bức thị chân ái

Những bến bãi khu đất trống trải nhì mặt mày đàng, rất có thể trước này đó là ruộng đồng, xa thẳm không dừng lại ở đó là rừng cây và tiếp sau đó là bóng đen ngòm của núi non.

Đèn xe pháo rọi nhập vào khu rừng rậm, nên rất có thể phát hiện ra cây cỏ đang được không ngừng nghỉ đung đưa theo dõi gió máy.

Không hề phổ biến lá cây loạt soạt cọ nhập nhau, nhưng mà chỉ phát hiện ra cây cỏ đang được đung đưa. Cảnh tượng này cực kỳ quỷ dị.

Chiếc xe pháo nhờ vào vị trí hướng của mục tiêu, lại gần khu rừng rậm và tiếp tục chạm cần nhánh cây trước tiên.

Tài xế khá luýnh quýnh, mày mặt tái ngắt.

Bây giờ tôi mới nhất tiếp có được một số trong những tâm trí của anh ý tớ.

Anh tớ nhận định rằng bản thân đã đến ảo cảnh, nên sinh đi ra ảo giác.

Đôi đôi mắt và những giác quan liêu không giống đều đang được lừa anh tớ, tuy nhiên la bàn thì ko.

Nên anh tớ tiếp tục lùi xe pháo lại vài ba mét, giẫm mạnh chân ga phóng trực tiếp về phía cây cỏ cơ, kỳ vọng thực hiện vậy tiếp tục đánh tan được ảo cảnh này.

Tôi thì ko thấy phía trên đơn giản đơn giản ảo cảnh.

Nếu những giác quan liêu của một thế giới gặp gỡ trục trặc, thì làm thế nào phân phát xuất hiện cảnh vật bên trên đàng nhưng mà bản thân phát hiện ra là ko đích thị, không dừng lại ở đó sản phẩm bên trên la bàn nhưng mà bản thân đang được coi với chắc chắn rằng đúng chuẩn không? Chuyện này trọn vẹn vô lý.

Và cần thiết rộng lớn đó là, nước ngoài trừ cảm biến được âm khí, thì tôi không có gì phát hiện đi ra cái gì không giống cả. Những gì tôi phát hiện ra ko không giống gì anh tớ.

Nếu mục tiêu không trở nên con cái ma mãnh cơ tinh chỉnh, thì cảnh vật xung quanh đó cũng đã biết thành nó thao túng rồi.

Bất luận là tình huống nào là, thì một người thông thường, hay là một con cái ma mãnh vừa phải mới nhất sinh đi ra ko thể nào là rất có thể đột đập phá đi ra được.

Thanh bảo đảm trước đầu xe pháo tiếp tục tông lên thân ái cây, phân phát đi ra tiếng động rất rộng.

Chiếc xe pháo tạm dừng, túi khí bung đi ra.

Tôi nhìn thấy thân ái cây cơ nhấp lên xuống lư mạnh mẽ, tuy nhiên chẳng bao lâu tiếp tục ngừng lại.

Tài xế bị chạm nghiêng ngả, cái la bàn đang được nhằm bên trên đùi đã và đang rơi xuống bên dưới gầm ghế ngồi.

Anh tớ kể từ từ nhấp lên xuống lắc đầu, gỡ túi khí đi ra, thở hồng hộc, rồi lần mò la bàn.

Mất thật nhiều sức lực mới nhất tìm kiếm ra, rồi cẩn trọng để ý thiệt kĩ mục tiêu.

Kim chỉ phái mạnh vẫn chỉ về phía đằng trước, cũng đó là phía nhưng mà nó sẽ bị chỉ trước khi.

Mặt của lái xe tiếp tục thay đổi sắc, sau khoản thời gian ngẫm nghĩ về hồi lâu bèn phát động xe pháo đợt tiếp nhữa.

Tôi ko biết anh tớ cứ bám theo dõi kiểu mẫu phía đấy, là vì tiếp tục chắc chắn là, là vì tính cơ hội anh tớ như vậy, Hoặc là đã biết thành âm khí tác động.

Anh tớ xoay chiếc chìa khóa bao nhiêu lượt, tuy nhiên mô tơ giống hệt như tiếp tục lỗi, ót ét bao nhiêu mùa rồi, mãi vẫn ko Chịu nổ.

Anh tớ buột mồm chửi đổng bao nhiêu câu, tức thì khi nhập đầu chợt lóe lên phát minh, thì sẽ càng nguyền rủa rộng lớn giờ đồng hồ không dừng lại ở đó.

Thông qua loa ý thức của anh ý tớ tôi tiếp tục hiểu đi ra, anh tớ nghĩ về những lời nói chửi bậy rất có thể xua xua được ma quỷ. Khái niệm này tôi đã và đang nghe được kể từ ở đâu đó. Ma kinh hoàng người ác, nếu như trầm trồ hung tợn, Chắn chắn rất có thể xua xua được một số trong những loại ma mãnh. Tôi ko biết kiểu mẫu thuyết này còn có địa thế căn cứ bên trên góc nhìn quỷ quái dị và có công dụng hay là không, tuy nhiên tôi rất có thể chắc chắn là, cơ hội này sẽ không hề xua được con cái ma mãnh tại phần này. Nếu một con cái ma mãnh gớm ghê như vậy lại bị vài ba câu chửi bậy xua được thì thiệt là nực mỉm cười.

Tài xế chửi cho tới khan cổ thô môi, mới nhất thấy khát và chụp lấy bình nước ở bên cạnh tu bao nhiêu ngụm. Anh tớ phát động xe pháo đợt tiếp nhữa, tuy nhiên nó vẫn ko nổ. Sau khi chửi đổng thêm 1 giờ đồng hồ nữa, anh tớ ngồi thừ một thời gian, rồi lấy đèn bấm kể từ nhập hộc xe pháo ở bên cạnh đi ra, rụt rè Open.

Tôi cũng xuống xe pháo theo dõi, tuy nhiên chuồn nhanh chóng rộng lớn anh tớ một bước, vòng đi ra trước đầu xe pháo nhằm coi demo biển khơi số.

Cũng là xe pháo của Huy Châu, tuy nhiên biển khơi số thì không giống.

Tôi thì thầm cảm nhận thấy kì quái, vừa phải ngửng lên thì quan sát con xe này không giống với con xe nhưng mà tôi tiếp tục mơ thấy nhập cảnh mơ khi nãy.

Không cần và một xe pháo và và một người sao?

Là Nhậm Tì đó?

Nhưng Nhậm Tì Chắn chắn không tồn tại loại tính phương pháp này.

Tôi đang được lặng lẽ kế tiếp suy xét, thì lái xe tiếp tục đánh giá dàn mô tơ của xe pháo rồi.

Nhưng thực đi ra cũng chẳng với gì nhằm đánh giá.

Thanh chắn trước của xe pháo đã biết thành móp, nắp ca bô cũng trở nên lồi đi ra. Tài xế chật vật lắm mới nhất cởi được nắp ca bô, thì dàn máy tiếp tục phả đi ra vài ba cột sương. Sau khi lần mẫm một hồi, anh tớ đành bất lực chửi thề thốt vài ba câu.

Đèn trước của xe pháo vẫn đang được chiếu độ sáng nhập vào rừng cây, khiến cho các cái bóng mát sụp đổ lâu năm.

Tài xế coi khu rừng rậm, nuốt nước miếng rồi chính thức luýnh quýnh táy máy vào bên trong túi. Lần này, anh tớ ko cần rút là 1 trong những khí cụ cứu giúp sinh dã nước ngoài, và lại lần đi ra một dế yêu địa hình. Anh tớ mừng cho tới phân phát khóc, cuống quýt vàng bấm số gọi cứu nạn.

“Tôi đang được bên trên quốc lộ Quảng Nguyên! Đúng, đó là tuyến đường chuồn nhập vào núi! Tôi biết, tôi biết ở phía trên vắng vẻ người. Tôi bị chạm xe pháo rồi, những anh rất có thể chạy qua loa phía trên chứ? Định vị… bên trên xe pháo không tồn tại. Định vị của điện thoại thông minh những anh nhận được không?” Tài xế rằng, rồi coi dế yêu của tớ.

Là điện thoại thông minh.

Xem thêm: chậm rãi đông lòng

Tôi cảm nhận thấy sợ hãi.

Năm 2002 thì điện thoại thông minh ko hề thịnh hành.

Hiện tại… là thời hạn nào là đây?