dư sinh

Đêm thân phụ mươi. Bắc Kinh đón thêm 1 mùa rét thời điểm cuối năm, nhiệt độ chừng ngoài cộng đồng chỉ với -5 chừng.

Vậy nhưng mà bên dưới quốc lộ vẫn bùng cháy rực rỡ cờ hoa, từng dòng sản phẩm người tấp nập thiên về toà căn nhà Thời Đại ngóng điểm ngược.

Bạn đang xem: dư sinh

Trái ngược trọn vẹn với vẻ sầm uất náo nhiệt độ bại, toà thành tháp lừng lững tuy nhiên đơn độc bên trên sườn núi choàng lên vẻ cổ kính tĩnh mịch vô tối đen sì.

Bên ngoài cổng dựng vài ba con xe khá sang trọng và quý phái, sở hữu nhị người vệ sĩ đem thiết bị đen sì đứng cạnh gác.

Lúc này, đèn đuốc kể từ vô căn nhà ra bên ngoài cổng đều được nhảy sáng sủa, dọc nhị mặt mày lối cút vào trong nhà đều được chăng đèn nháy lấp lánh lung linh.

Cố Dư kể từ bên trên tầng 4 nhìn xuống kiệt tác của tớ, kháng tay lên hành lang cửa số mỉm cười híp đôi mắt.

Thân thể miếng mai thoạt nhìn còn tồn tại chút yếu ớt, làn tóc đen sì lâu năm ngang sống lưng xoã tung bên trên bờ vai còm của cô ấy, sập xuống trước vùng ngực. Trời giá tiền tuy nhiên cô chỉ đem cái váy xếp li color hồng lâu năm ngang gối, song người mẫu chân dài khẽ cong lên, tựa vô lan can.

Cố Dư nhìn đi ra tuyến đường phía bên ngoài sườn núi, thở đi ra từng làn khá White xoá. Một lát sau, cô mới nhất cảm nhận thấy giá tiền, nhìn cái áo khoác bên ngoài lên mỏng mảnh màu xanh da trời bên trên người, rùng bản thân một chiếc rồi xoay người xuống tầng.

Đèn chùm bên trên xà nhà sáng sủa trưng, truyền họa màn hình hiển thị đặc biệt rộng lớn đang được chiếu công tác kính chào xuân năm mới tết đến, thời điểm hiện tại bên trên sofa chỉ với cô em bọn họ Cố Mạn đang được chú ý nghịch tặc điện thoại cảm ứng.

Cố Dư thở lâu năm, tiến bộ lại sát, "Tiểu Mạn, phụ huynh em lúc nào về?"

Cố Mạn nhắn tin cậy thời gian nhanh thoăn thoắt, đôi mắt vẫn ko rời màn hình hiển thị, vấn đáp cô,

"Tối ni ạ."

Cố Dư suýt nữa thì nhảy mỉm cười, vỗ đầu cô nhóc, "Chị chất vấn là bao nhiêu giờ về?"


Cố Mạn lè lưỡi, trả tay lên nhìn đồng hồ thời trang, "Sắp rồi đó, chị Tiểu Dư, chị vội vàng đồ vật gi chứ, canh đậu đỏ lòm chưng dâu cả nấu nướng thật nhiều, tiếp tục không có bất kì ai ăn không còn phần chị."

Cố Dư trừng đôi mắt, nhìn con cái bé nhỏ, "Quỷ linh tinh ranh."

Nói rồi lại ngồi bên trên ghế sofa đối lập, coi công tác.

Dưới phòng bếp là u cô Diệp Lộ và cô thân phụ Cố Noãn đang được nấu nướng bữa cơm trắng tất niên cuối năm, giờ chén bát đĩa chạm vô nhau lạch cạch, hoà vô giờ nhạc vạc đi ra kể từ truyền họa, vô căn nhà đặc biệt sở hữu bầu không khí đầu năm mới.

Một lát sau, ánh đèn sáng trộn kể từ xe hơi phản vào tận thềm, Cố Dư đặt điều tinh chỉnh và điều khiển bên trên bàn, xỏ dép bông chạy ra bên ngoài.

Người bên trên xe pháo một vừa hai phải bước xuống, cô còn còn chưa kịp thấy rõ là ai thì Cố Mạn tiếp tục nhảy tót vô lòng người bại, nũng nịu,

"Bố u tiếp tục về."

Người một vừa hai phải về là bà xã ông chồng chú nhị, Cố Lự và Ôn Điệp, phụ huynh của Cố Mạn.

Cố Dư khá hụt hẫng, nhỏ giọng kính chào nhị người. Ôn Điệp đem sườn xám cút giầy gót cao một vừa hai phải mỉm cười một vừa hai phải xoa đầu cô. Cố Lự một vừa hai phải ôm phụ nữ, một vừa hai phải cút một vừa hai phải chất vấn Cố Dư,

"Trong căn nhà tiếp tục ai về ko Tiểu Dư?"

"Bố con cháu tiếp tục về, đang được phía trên chống ông nội nằm trong chú thân phụ, cô thân phụ và u con cháu đang được ở bên dưới phòng bếp ạ."

Cố Lự thay cho giầy, gật đầu. Cố Mạn kể từ trong thâm tâm ông chạy vào trong nhà.

Vừa vào trong nhà, Cố Lự tiếp tục lên chống bắt gặp ông nội, còn Ôn Điệp cũng xuống chống phòng bếp phụ người xem một tay. Phòng khách hàng rộng thoải mái thông thoáng chốc lại chỉ với cô và Cố Mạn.

Mọi người đều tiếp tục về không còn,chỉ với một người. Lúc này Cố Dư mới nhất khá bức sắng nhìn đồng hồ thời trang,tiếp tục sát 10h rồi.

_____________

Mười một giờ, Ôn Diệp lên chống ông nội bên trên tầng nhị gọi người xem xuống ăn cơm trắng, Cố Mạn sửng sốt,

"Chúng tao ko đợi chú Cố hoặc sao ạ?"

Cố Dư ngấc đầu nhìn u, Diệp Lộ nhìn đồng hồ thời trang, trình bày,

"Chú chuẩn bị về rồi, tất cả chúng ta dọn trước."

Cố Dư xuống chống phòng bếp phụ người xem chuẩn bị đồ ăn lên bàn, tất cả đều thịnh biên soạn. Cố Lự, chú thân phụ Hàn Mặc và thân phụ cô Cố Đông cũng trả ông nội ngồi xe pháo lăn lộn xuống. Cố Noãn nhìn người xem tiếp tục ngồi vô bàn ăn,

"Có nên đợi lão tứ về rồi ăn luôn thể luôn luôn ko, ăn tất niên cuối năm thì tấp nập đầy đủ mới nhất vui sướng chứ?"

Cố Dư nhìn vị trí trống không sát bên, yên lặng. Lúc này người dân có oai quyền nhất bên trên bàn ăn vẫn chính là ông nội, nghe kết thúc thắc mắc của Cố Noãn, người xem đều hàng loạt nhìn ông cụ. Ông nội ngặt nghèo tự khắc nhíu mi,

"Đi thực hiện xung quanh năm trong cả mon, đến mức bữa tất niên cuối năm cũng ko về kịp giờ. đớp, ko cần thiết ngóng nó."

Cố Mạn vẫn hồn nhiên nhất, nhìn ông nội giận hờn chú tư, phì mỉm cười. Mọi người bên trên bàn ăn đều chính thức sẩy rả thì thầm, chính thức sử dụng bữa.

Cố Dư do dự một lúc cũng ráng đũa chính thức ăn.

Mọi người vừa vị một vừa hai phải nói chuyện sẩy rả, cho tới ông nội thông thường luôn luôn ngặt nghèo tự khắc tuy nhiên thời điểm ngày hôm nay vẫn bị con cái con cháu trêu chọc đến mức độ mỉm cười rộng lớn. Tâm trạng Cố Dư cũng hạnh phúc rộng lớn phần này.

Chưa được bao lâu thì ngoài cổng vang lên giờ mô tơ xe pháo tiếng ồn ào, tiến bộ vô Sảnh căn nhà rồi tắt hẳn.

Tiếng động phô trương thế này cũng chỉ mất lão tứ mới nhất thực hiện như vậy, người xem đều biết rõ là anh về nên cũng không có bất kì ai vùng lên, ngóng anh vô.

Cố Thần Sinh thay cho giầy, đi qua phòng tiếp khách trống không ko, ngó nghiêng một lúc rồi vứt chìa khoá xe pháo bên trên sofa, cút trực tiếp xuống phòng bếp.

Nhìn người xem ngồi tương đối đầy đủ bên trên bàn, anh nhấp lên xuống đầu, thực sự ăn nhưng mà ko đợi thiệt.

Mọi người thấy anh về, tiếng ồn ào kính chào chất vấn một trận,cũng ko hề khách hàng sáo lại kế tiếp bữa tiệc.

Xem thêm: trúc mã là tra công

Từ đầu cho tới cuối, Cố Dư đều ngồi yên ổn cúi đầu ăn cơm trắng, là kẻ có một không hai ko tỏ vẻ kính chào anh.

Miếng củ cà rốt cô tiếp tục ngậm vô mồm được bao nhiêu phút rồi, tim đập rộn rực cảm biến ghế sát bên bị lôi ra, tiếp sau là hương thơm mùi hương không xa lạ xộc vô sinh sống mũi.

Cố Thần Sinh ngồi xuống, nhìn cô nàng sát bên đang được thong dong nhai rột rột miếng củ cà rốt vô mồm, mỉm cười cao bồi,

"Không thèm kính chào chú luôn luôn sao?"

Cố Dư ngấc đầu liếc anh một chiếc, giá tiền nhạt nhẽo, "Chào chú Cố."

Cố Thần Sinh nhảy mỉm cười, xoa đầu cô, "Chẳng dễ thương 1 chút nào."

___________

Bữa cơm trắng thời điểm cuối năm rộn rã, người xem trừ Cố Mạn mới nhất 16 tuổi hạc đều cụng li, ai nấy sắc mặt mày đều đỏ lòm bừng. Cố Dư tợp rất ít tuy nhiên cũng khá choáng ngợp, được một lúc ngay lập tức vùng lên cút vào trong nhà dọn dẹp vệ sinh.

Hình như Cố Thần Sinh cũng chuếnh choáng say rồi, khi cô ra đi tiếp tục thấy anh quay đầu sang một bên nhìn bản thân, nhướng mi mỉm cười ngả ngớn, tóc anh khá xù lên, áo sơ mép áo sơ-mi vốn liếng khi đầu nằm trong thắt sống lưng đã và đang tuột ra bên ngoài, rất là tùy tiện.

Cố Dư lơ cút góc nhìn anh, cúi đầu ngồi vô vị trí, kế tiếp sử dụng bữa.

Bữa ăn kéo dãn dài cho tới sát 12 giờ, người xem ném ra Sảnh trước sẵn sàng phun pháo bông.

Cố Dư thời điểm hiện tại đem thêm 1 cái áo lông lâu năm cho tới đầu gối, kháng tay ngồi bên trên bậc thềm nhìn Cố Mạn tinh nghịch nhen pháo bông, đợi tia lửa sáng sủa lên ngay lập tức mỉm cười đập lên, chạy ù té.

"Đoàng đoàng đoàng"

Hàng loạt giờ pháo nổ lên chính khoảnh tự khắc bước qua chuyện năm mới tết đến, Cố Dư nhìn pháo bông muôn hình vạn trạng, mỉm cười híp đôi mắt. Khuôn mặt mày người phụ nữ xinh đẹp mắt, môi hồng răng White, lọt được vào đôi mắt người nam nhi, phút chốc còn bùng cháy rực rỡ hơn hết pháo bông bên trên trời.

Giữa giờ tiếng ồn ào, người xem đều chúc nhau năm mới tết đến hạnh phúc, ai nấy đều mỉm cười cho tới quên cả men say. Cố Thần Sinh nhìn cô, vô đôi mắt như chứa chấp cả thiên hà,

"Năm mới nhất hạnh phúc."

Cố Dư cũng nhìn anh, hai con mắt cong lên tựa vầng trăng khuyết, "Năm mới nhất hạnh phúc."

_____________

Vì trước bại ai nấy đều tiếp tục tợp rượu nên cũng ko lâu sau ngay lập tức hàng loạt cút ngủ.

Phòng ngủ Cố Dư tại tầng thân phụ, cô một vừa hai phải tắm kết thúc, bên trên người đang diện cỗ váy ngủ color hồng ngắn ngủi ngang đùi, ngồi bên trên nệm sấy tóc. Nhìn TP.HCM vẫn đang được bùng cháy rực rỡ bên dưới bại, cô bất giác thở lâu năm, vậy là lại trôi qua chuyện tăng 1 năm, cô đã và đang 22 tuổi hạc, chẳng bao lâu nữa tiếp tục chất lượng nghiệp rồi.

Tắt đèn, căn chống chìm vô bóng tối, rèm cửa ngõ cũng đã nâng lại, khả năng chiếu sáng phía bên ngoài lù mù nhạt nhẽo hắt vô.


Không biết qua chuyện bao lâu, Cố Dư tiếp tục thiếp cút, thì đùng một cái bên trên người dân có một mức độ nặng nề đè xay khiến cho cô nghẹt thở, dịch chuyển. Bầu ngực thướt tha bị tóm gọn lấy, bàn tay xấu xí kể từ hâu phương bóp nhẹ nhõm. Cô giật thột ngỏ đôi mắt, còn còn chưa kịp phản xạ thì đôi mắt đã biết thành che kín, tiếp sau là một trong những giờ mỉm cười ức hiếp vô nằm trong không xa lạ mặt mày tai,

"Sụyttt...Đoán coi ai nào?"

Cố Dư gắt gỏng kéo bàn tay đang được bịt đôi mắt bản thân xuống, trả lên mồm gặm ko chút lưu tình, trước lúc buông đi ra còn day mạnh.

Người nam nhi hâu phương rên lên một giờ, thở phả vô cổ cô rét rực. Án tay to tát kể từ ngực cô men theo dõi lối cong say mê người, vuốt dọc kể từ đùi lên, thông thoáng chốc, váy ngủ đã biết thành anh kéo lên tận thắt sống lưng.

Cố Dư ngăn anh lại, "Đang ở vô căn nhà, anh cũng ko thể đứng đắn một chút ít sao?"

Cố Thần Sinh vùi nguồn vào hõm cổ cô, ngửi hương thơm sữa tắm bên trên domain authority thịt cô, bàn tay tiến bộ vô vào quần con,

"Có anh phía trên, em hoảng hốt gì?"

Cố Dư nghiêng người, nương theo dõi ánh trăng, nhìn trực tiếp vô người nam nhi trước đôi mắt. Ba mươi nhị tuổi hạc, khuôn mẫu cỗ dáng vẻ nên sở hữu này là cứng cáp, tuy nhiên khi nào thì cũng lưu cao bồi manh, ko lúc nào Chịu đựng trang nghiêm. Hình như anh cũng một vừa hai phải tắm kết thúc, làn tóc ngắn ngủi còn ko thô không còn tiếp tục chạy sang trọng phía trên rồi. Ngón trỏ cô vuốt khẽ lông mi anh, điểm nhẹ nhõm một chiếc,

"Hư hư hỏng."

Cố Thần Sinh mỉm cười xấu xí, ngón tay bên dưới lật ngỏ nhị cánh hoa, đột ngột chọc vô một chiếc,

"Tiểu cô nương, giờ mới nhất biết cũng thiệt là muộn cút."

Cố Dư thở dốc, còn chưa kịp phản đối đã biết thành anh áp môi xuống, thứ nhất đơn thuần gặm nhẹ nhõm, từ từ hít thâm thúy, vị giác anh vẽ theo như hình dạng cánh môi cô, ngón tay bên dưới khẽ tiến bộ vô thâm thúy rộng lớn một chút ít, Cố Dư hé mồm rên lên, vị giác anh ngay lập tức trượt vô.

Trên nệm rộng lớn, nhị người bạt mạng bị tiêu diệt triền miên. Cố Thần Sinh ở nghiêng bên trên nệm, áp lấy Cố Dư, lồng ngực nhị người sít sao bám chặt lấy nhau, anh rắn rỏi, cô thướt tha, tuy nhiên đều rét rộp.

Một chân của Cố Dư vắt lên thắt sống lưng anh, bàn tay anh tẩm quất bên trên mông cô, ngón tay thỉnh phảng phất chọc vô lỗ nhỏ ướt sũng.

Đầu lưỡi cô bị anh mút chặt lấy, nhả đi ra, lại mút lấy, không ngừng nghỉ đùa bỡn,thông thoáng chốc cô tiếp tục trở thành một vũng nước thướt tha bên dưới người anh.

Đêm còn lâu năm, ánh trăng là loại tận mắt chứng kiến toàn bộ.

_____________

Khai hố khai hố 👏👏👏

Cảm ơn người xem tiếp tục cỗ vũ bản thân 🙏🙏🙏

Xem thêm: dongphim.net

Cảm ơn các bạn Lâm Duẫn Nhi tiếp tục design cho chính bản thân mình một bìa truyện đặc biệt xinh nhé 💋💋💋

Lịch đăng ko ví dụ, nếu như bản thân không tồn tại việc gì bận thì khoảng chừng 2 ngày 1 chương nhé 🙋🙋

Yêu thương ❤️