đọc truyện bệnh yêu

Đây là lượt trước tiên cô dữ thế chủ động rằng ghi nhớ anh.

***

Bạn đang xem: đọc truyện bệnh yêu

Mạnh Thính đút một viên kẹo nhập vào mồm anh.

Vị dù mai và sữa trườn tan đi ra nhập mồm.

Anh chợt tá hỏa nhập giây lát.

“Của bà nước ngoài cho tới cơ.” Khuôn mặt mày nhỏ của cô ý giá lên, góc nhìn sáng sủa lung linh, nhỏ nhẹ nhõm nói: “Bà rằng Giang Nhẫn là kẻ con trai chất lượng tốt, cần yêu thương anh thiệt nhiều nha.”

Giang Nhẫn mím môi, anh biết lời nói này sẽ không cần là bà nước ngoài của Mạnh Thính thổ lộ, bà cụ chiều chuộng con cháu gái bản thân như thế thì luôn luôn trực tiếp hy vọng rằng sẽ có được người thương yêu thương Mạnh Thính thiệt nhiều.

Những lời nói cô rằng đều chỉ vì thế ham muốn gạ anh sung sướng thôi.

Mạnh Thính biết tình hình của anh ý thời gian gần đây ko được tiện nghi nên cô thay cho thay đổi phương thức thực hiện cho tới anh được hạnh phúc một ít.

Anh không nói, ôm cô nhập lòng.

Trên người thiếu thốn niên mùi hương rượu rất rất nặng nề, tuy nhiên Mạnh Thính vẫn mỉm cười cợt vòng đeo tay bao bọc lấy eo anh, áp sát khuôn mặt mày nhập lồng ngực của anh ý.

“Giang Nhẫn, nốc rượu thì ko được phép tắc tài xế. Anh gọi người cho tới đón anh về lên đường.”

“Được.”

“Qua Tết em tiếp tục quay trở lại ngôi trường rồi, anh cần thức ăn trúng giờ, ko được thao tác làm việc quá mức độ cơ nhé.”

Đôi môi anh khẽ đụng chạm nhập đỉnh đầu của cô ý, tiếng nói tràn ngập ý cười: “Được.”

Anh nói: “Năm ngoái anh từng rằng với em, ngóng em lên năm nhì anh tiếp tục nuôi em. Anh chắc chắn là sẽ không còn nuốt lời nói, chớ tâm trí ltinh tinh nữa, không tồn tại chuyện gì đâu. Những loại này đều đơn thuần chút phiền hà nhỏ nhưng mà thôi.”

Cô nhẹ dịu lướt qua loa khóe đôi mắt của anh: “Có thể rằng em nghe, rốt cuộc vì thế sao anh lại lựa chọn kể từ quăng quật ganh đua ĐH nhằm lập nghiệp hoặc không? Là vì thế em sao? Giang Nhẫn, anh sở hữu lúc nào từng chờ mong nhập cuộc sống thường ngày ở ngôi trường ĐH chưa?”

Mạnh Thính nghe được chuyện của Hạ Tuấn Minh kể từ vị trí Triệu Noãn Chanh, trong tâm địa đùng một phát xuất hiện nay một tư duy.

Ở kiếp trước khi Giang Nhẫn học tập tới trường Mười Hai thì quay trở lại thành phố Hồ Chí Minh B, cũng ko tham gia nhập kỳ ganh đua ĐH, bao nhiêu năm tiếp sau đó anh đang trở thành một người kinh doanh xuất sắc ưu tú.

Đôi đôi mắt người nam nhi đen sì nhánh, hồi lâu sau mới nhất nói: “Nghĩ gì thế, từ xưa cho tới giờ anh trước đó chưa từng quí học tập, làm những gì sở hữu chuyện mong đợi cuộc sống thường ngày ở ĐH cơ chứ? Chuyện ganh đua ĐH với anh nhưng mà rằng cũng ko là gì không còn, mặc dù sao trước sau gì anh tiếp tục thực hiện điều này thôi, chi vì chưng thực hiện sớm bao nhiêu năm.”

Anh rằng rất rất qua quýt sơ sài, Mạnh Thính lại càng tăng xác minh tư duy của tôi.

Hôm trước khi tới mái ấm bà nước ngoài, bà vẫn rằng với cô về Hoắc Nhất Phong và chuyện tình yêu: “Tình yêu thương của quả đât luôn luôn được xếp bám theo trật tự và level, nếu mà thương yêu hoàn toàn có thể lấy điểm số thực hiện thước đo, như thế thương yêu của toàn bộ người xem bên trên trần thế này đều rất khác nhau. Giống như bà và ông nước ngoài con cái vậy, nếu mà rằng số điểm thương yêu của bà dành riêng cho ông ấy là tám mươi điểm, thì số điểm thương yêu của ông ấy dành riêng cho bà được xem là chín mươi điểm. Trước Khi kết duyên với ông của con cái bà vẫn quí một người, Khi cơ bà cảm nhận thấy trong tâm địa tràn đầy nụ cười, về sau hoàn toàn có thể ở mặt mày người mình yêu thích cả đời, tuy nhiên tiếp sau đó thì sao, vẫn cần chia ly nhưng mà thôi.”

Bà nước ngoài nở nụ cười cợt thông suốt: “Kết hít với ông nước ngoài con cái, coi như thể đời này của bà u ám lu lù mù. Ấy vậy nhưng mà về sau bà vẫn từ từ chiều chuộng và bao dong cho tới ông ấy. Ông nước ngoài con cái ko lúc nào thể hình thành rằng bản thân yêu thương đậm đà cho tới nhường nhịn này, sở hữu nhiều khi con trai ko quí thổ lộ thực sự đâu, cũng chính là về sau sinh đi ra u con cái nên bà mới nhất hiểu rằng tình thương của ông ấy. Bà sẽ không còn đánh giá gì về chuyện đằm thắm con cái và Giang Nhẫn, tuy nhiên Thính Thính à, thương yêu vốn là ko đồng đẳng, con cái sở hữu từng cho rằng con cái quí thằng bé bỏng sở hữu tương tự như thằng bé bỏng quí con cái hoặc không?”

Có như thể hoặc không?

Trước trên đây Mạnh Thính cảm nhận thấy rất rất như thể, cô hoàn toàn có thể ko quan ngại căn bệnh tư tưởng của Giang Nhẫn, khi bắt gặp anh thì tim của cô ý cũng tiếp tục đập rộn ràng tấp nập. Nhưng thiệt sự thì cô hiếm hoi Khi test tìm hiểu hiểu cuộc sống thường ngày của anh ý.

Anh cường thế bá đạo, là hero, và còn là một trong kẻ săn bắn xua. Giang Nhẫn rất rất hoảng cô tiếp tục bắt gặp thời khắc anh chật vật ko thể Chịu đựng được, cũng hoảng kể cho tới cô nghe những trở ngại và khổ sở sở của tôi.

Có lẽ Giang Nhẫn kể từ lâu vẫn sớm hiểu rõ sâu xa, nếu mà điểm số tối đa nhập thương yêu là một trong trăm điểm thì thương yêu nhưng mà anh dành riêng cho cô vẫn đạt điểm số tối nhiều, tuy nhiên cô vẫn thơ ngây như cũ, dậm chân bên trên vị trí nhưng mà ko tiến bộ lên, vì thế lẽ này mà Giang Nhẫn rất rất hoảng hãi nếu như rơi rụng lên đường cô.

***

Đầu xuân, trước lúc quay về ngôi trường, Mạnh Thính cho tới bắt gặp Hạ Tuấn Minh một chuyến.

Hạ Tuấn Minh bắt gặp cô thì hạnh phúc vô cùng: “Cô rằng anh Nhẫn à, khi cơ anh ấy vẫn nỗ lực thế này cô ko hiểu rằng đâu, thiệt ham muốn đám người tụi tôi cười cợt cho tới bị tiêu diệt luôn luôn nhưng mà. Đứa xếp thứ hạng nhất của lớp tụi tôi còn ko nỗ lực vì chưng anh ấy nữa, tan học tập rồi nhưng mà vẫn còn đó ngồi bên trên vị trí xem sách. Mỗi một đề rèn luyện anh ấy đều thực hiện những phụ thân lượt. Ròng tan nửa năm trời còn ko thèm đi dạo bóng rổ, khi cơ tụi tôi đều nhận định rằng anh ấy bị điên rơi rụng rồi.”

“Vậy những anh đều ham muốn học tập ĐH sao?”

Hạ Tuấn Minh gãi đầu: “Nói đi ra cô chớ cười cợt chứ thiệt đi ra cũng đều có suy nghĩ cho tới. Tôi còn từng bắt gặp anh Nhẫn vậy điện thoại cảm ứng thông minh tra cứu giúp vấn đề về những ngôi trường ĐH, anh ấy chắc chắn là vẫn suy nghĩ cho tới. Có điều tiếp sau đó không tồn tại lên đường ganh đua ĐH. Anh ấy quá quyên sinh, như đang truy xua đuổi theo thời hạn vậy.”

Đuổi bám theo thời hạn.

Mạnh Thính ngờ ngạc, nhường nhịn như cô vẫn đoán được vì thế sao kiếp trước Giang Nhẫn đang được học tập lớp Mười Hai nhưng mà cần tách lên đường rồi. Anh ham muốn xây dựng nên sự nghiệp, có lẽ rằng anh vẫn về mái ấm thì thầm với phụ thân bản thân, có lẽ rằng anh ham muốn chính thức tiếp cai quản doanh nghiệp.

Đời trước cô ko hề quí anh, có lẽ rằng tâm tình của anh ý khi cơ rất rất u ám và suy sụp, cơ hội gì đã và đang sử dụng không còn rồi. Cuối nằm trong suy nghĩ cho tới cần phát triển thành một người xuất sắc ưu tú, kỳ vọng trước lúc anh trở thành chất lượng tốt hơn thế thì cô sẽ không còn lấy lòng yêu thương quí người không giống. Kết ngược sau thời điểm anh lên đường, Mạnh Thính bị trận hỏa thiến thực hiện rộp mặt mày rồi tách ngoài thành phố Hồ Chí Minh H.

“Anh hoàn toàn có thể dẫn tôi cho tới bắt gặp Giang Nhẫn được không?”

Hạ Tuấn Minh khó khăn xử nói: “Không được đâu, giờ anh ấy đang được tiếp bao nhiêu lão già nua cơ sử dụng cơm trắng, nếu như dẫn cô cho tới cơ chắc chắn là anh ấy tiếp tục tấn công bị tiêu diệt tôi rơi rụng. Tháng này vẫn tiếp rộng lớn phụ thân lượt rồi, cô ko biết đâu bao nhiêu lão già nua cơ càng ngày càng ko biết trạm dừng.”

“Tôi đứng nhìn kể từ xa xôi cũng khá được nhưng mà.” Giọng rằng cô quyến rũ và mềm mại, nhập đôi mắt lung linh ánh nước chực trào. Hạ Tuấn Minh ho nhẹ nhõm một giờ, sau cùng cũng đồng ý.

“Có điều về sau cô chớ rằng với anh ấy là từng cho tới trên đây cơ, vĩnh viễn ko được rằng.”

Hạ Tuấn Minh vốn liếng ko ấn định lên đường, anh tao hoảng với khuôn tính cách này của tôi vững chắc sẽ không còn nhịn được nhưng mà đập cho tới bao nhiêu lão già nua cơ một trận, như thế tiếp tục phiền toái cho tới chuyện thực hiện ăn của anh ý Nhẫn.

Anh tao ko thể này phân tích và lý giải được anh Nhẫn sao hoàn toàn có thể điềm đạm được như vậy.

Anh tao tài xế fake Mạnh Thính cho tới Tiểu Cảng Thành: “Để tôi thì thầm với bao nhiêu đứa ở trên đây, cô cứ lên đường nhập gian lận chống bao, vị trí cơ sở hữu một hành lang cửa số được đụng chạm tự khắc hoa lá, rằng ko chừng hoàn toàn có thể bắt gặp anh ấy.”

Vẻ ngoài của Mạnh Thính dễ dàng lôi cuốn sự lưu ý như thế nên Hạ Tuấn Minh bảo cô kéo khăng quàng lên rất cao một ít, rồi tìm hiểu cho tới cô một gian lận chống riêng rẽ,

Mạnh Thính rằng cảm ơn, Hạ Tuấn Minh ngay lập tức đi tìm kiếm Giang Nhẫn.

Mạnh Thính ngồi nhập chống một hồi lâu mới nhất nghe thấy sát vách nổi tiếng ca tiếng ồn ào phân phát đi ra. Một ca khúc với ca kể từ rất là thô tục, tuy nhiên cô lại nghe được thanh âm của Giang Nhẫn.

Giọng rằng trầm khàn êm êm tai như thế, từng gạ dành riêng gọi cô là báu vật, cũng từng tràn trề khí phách ngang tàng không một ai suy bì được.

Nhưng lúc này trên đây anh đang được ở ngay lập tức gian lận chống sát vách yên ắng nhưng mà ca hát.

Cô biết sự kiêu ngạo của anh ý.

Nhưng nhằm trưởng thành và cứng cáp, anh vẫn cần trả một chiếc giá chỉ quá to. Bệnh của anh ý sở hữu cần vẫn chất lượng tốt lên kể từ lâu rồi? Hay là, cô mới nhất đó là căn căn bệnh lớn số 1 của anh?

Cô tủ mồm, hốc đôi mắt ướt sũng.

Gian chống sát vách khi thì náo nhiệt độ khi thì yên lặng tĩnh, ngóng cho tới nửa tối, những người dân cơ mới nhất Chịu đựng tách lên đường. Giang Nhẫn vẫn ko thoát khỏi chống vẫn ộc không còn đụn rượu vẫn nốc nhập bao tử đi ra.

Anh vịn sườn cửa ngõ, Cao Nghĩa đang được dìu anh.

Giang Nhẫn vệ sinh mồm, góc nhìn sở hữu khá tan rã: “Bỏ tay đi ra, nhằm tôi tự động lên đường.”

Bóng sườn lưng trực tiếp tắp của anh ý bước ra bên ngoài.

Hạ Tuấn Minh rằng cần quay trở về lấy chiếc chìa khóa, rồi tiếp sau đó quay trở về tìm hiểu Mạnh Thính ở gian lận chống sát vách.

Trên khuôn mặt mày nhỏ của cô ý thời điểm hiện nay tràn trề nước đôi mắt.

Hạ Tuấn Minh sở hữu chút hoảng loạn: “Ôi thối cô chớ khóc nhưng mà, anh Nhẫn cũng rằng là không tồn tại gì rồi. Chủ yếu đuối là những thương hiệu cơ trước đấy là phe đối lập của Tuấn Dương, ở thành phố Hồ Chí Minh B ko trở nên tân tiến được nên chạy cho tới thành phố Hồ Chí Minh H. Dù sao vẫn nhiều năm như thế, thời thế thay cho thay đổi, nếu như thương thảo được quyền lợi chất lượng tốt thì cũng không tồn tại việc gì đâu.”

Mạnh Thính thấp giọng nói: “Tôi hiểu nhưng mà.”

Cô cũng tạo nên Hạ Tuấn Minh cần khó khăn xử hơn nữa, chuyện xẩy ra tối ni không một ai nói đến nữa.

Trước Khi ngủ cô gọi điện thoại cảm ứng thông minh cho tới Giang Nhẫn.

Giang Nhẫn nhịn xuống sự không dễ chịu điểm bao tử tiêu thụ cuộc điện thoại cảm ứng thông minh của cô ý, anh vuốt mi tâm,, điềm nhiên như không tồn tại việc gì cười cợt nói: “Sao còn ko ngủ nữa?”

Cô nhỏ giọng đáp: “Em ngủ rồi, đơn thuần hay mộng đè nên tỉnh lại.”

“Vẫn còn hoảng quỷ à? Ngoan, bật đèn sáng lên, nếu như vẫn còn đó hoảng thì lát nữa anh cho tới tìm hiểu em nhé.”

“Thôi chớ.” Cô cố nén lại lời nói nghẹn ngào, “Chỉ là em ghi nhớ anh lắm.”

Bên tai Giang Nhẫn sở hữu chút giá.

Anh cong môi, khan hiếm lúc nào Mạnh Thính Chịu đựng thổ lộ lời nói này. Anh vừa vặn thấy không quen vừa vặn quý trọng, khẽ cười cợt một tiếng: “Anh cũng ghi nhớ em, rất rất thời gian nhanh thôi tiếp tục xong xuôi chuyện mặt mày này, xong xuôi rồi tiếp tục mua sắm đá quý tặng em sở hữu Chịu đựng không?”

Gò má cô vùi nhập phía bên trong gối ôm, nước đôi mắt ngấm đẫm cái gối: “Được ạ.”

Hạ Tuấn Minh rằng rồi, anh tao và anh Nhẫn đều là những người dân thô tục. Không biết rằng những lời nói và ngọt ngào tình tứ gì, cũng ko biết phương pháp gạ dành riêng người không giống hạnh phúc, tuy nhiên Khi sở hữu gì nhập tay chắc chắn tiếp tục mang lại ngay lập tức. có vẻ như Giang Nhẫn cần cho tới cô thiệt nhiều thiệt nhiều thì anh mới nhất cảm nhận thấy yên lặng tâm.

Tình yêu thương như thế, vừa vặn tầm thông thường vừa vặn giản đơn. Nhưng nó vẫn nhen nhóm cháy cõi lòng của cô ý mà đến mức run rẩy rẩy.

Giang Nhẫn chắc chắn là cô ko hay mộng đè nữa mới nhất Chịu đựng húi máy.

Anh ko thể này tưởng tượng được, khi Mạnh Thính mới nhất nhập ĐH, kỳ thiệt anh biết cô ko thể này rằng ghi nhớ anh được. Cô như 1 chú chim một mình đơn độc, nếu như sở hữu người nguyện ý bảo lãnh cô, cô tiếp tục ngước cái đầu nhỏ của tôi lên nhưng mà kiểm tra bọn họ sở hữu thực hiện được ko, tuy nhiên nếu như người cơ tách quăng quật cô, cô tiếp tục một đằm thắm 1 mình tự động bản thân dang rộng lớn cánh, tiếp tục tự động cất cánh lên khung trời hướng về phương xa xôi.

Xem thêm: di the ta quan

Nhưng đấy là lượt trước tiên cô dữ thế chủ động rằng ghi nhớ anh.

***

Đầu xuân, Khi Mạnh Thính cần về ngôi trường học tập thì Giang Nhẫn mặt mày cơ cũng nghênh đón thời cơ xoay gửi.

Làm ăn giản dị và đơn giản đơn thuần vì thế quyền lợi. Đám người cơ lờ đờ ko nguyện ý ký ăn ý đồng với Giang Nhẫn, thì chắc chắn là tiếp tục càng sở hữu quyền lợi mê hoặc rộng lớn ở hâu phương đang được mong chờ chúng ta.

Giang Nhẫn chào chúng ta ăn bữa cơm trắng lượt cuối, anh gác chân, nở nụ cười cợt nhàn hạ nhạt: “Mọi đứa ở trên đây đều là các bạn cũ, tuy nhiên thiệt là nhàm ngán Khi kéo dãn mãi như vậy này, dự án công trình công trình xây dựng của tôi vẫn tiến hành được nửa đoạn đường cũng ko thể cứ vậy nhưng mà bị trì ngừng, những vị suy nghĩ sao?”

Trần Bình đứng vị trí số 1 ko giữ vị bình tĩnh: “Cậu sở hữu ý gì?”

“Không sở hữu ý gì.” Giang Nhẫn sửa lại cà vạt, “Chuyện Trần tổng nuôi tình nhân phía bên ngoài, vk ngài chỉ hoảng là vẫn chưa chắc chắn chuyện này đâu nhỉ?”

“Cậu dám uy hiếp tôi à!”

“Cũng ko thể rằng là uy hiếp, chỉ bên trên Trần tổng nhì ngày trước nốc hăng say quá, tự động bản thân ko cẩn trọng thổ lộ không còn nhưng mà thôi.” Anh nhàn hạ nhạt nhẽo nhếch môi, “Còn về Phương tổng, tuồng như năm ngoái phát sinh tai nạn đáng tiếc đụng chạm bị tiêu diệt người rồi quăng quật chạy thì cần. Tôi không tồn tại ý uy hiếp những vị, mặc dù sao đó cũng là thành phố Hồ Chí Minh H, những vị lại là trưởng bối. Làm ăn thì cần sở hữu quyền lợi, sở hữu điều thương hiệu Văn Duệ cơ rốt cuộc vẫn rằng với những vị những gì thế nhỉ, Hoặc là nhằm tôi đoán tiếp nữa coi.”

Toàn cỗ khuôn mặt mày của Trần Bình đều tái ngắt.

Thằng ranh này bao nhiêu ngày trước còn bày đi ra đầy đủ loại thân thiện, vậy nhưng mà sau sườn lưng lại khảo sát toàn bộ những chuyện của bọn hắn rõ nét phân minh như vậy.

“Tất nhiên những vị sẽ không còn trọn vẹn nghe bám theo lời nói của hắn, sở hữu điều khuôn khổ tòa mái ấm Thiên Nga của Văn Duệ tìm hiểu được nhiều chi phí, phụ thân tôi có lẽ rằng ko lấy một phân chi phí này, tuy nhiên số chi phí cơ lại chui tọt vào trong túi của những vị.” Giang Nhẫn bưng chén rượu lên, thản nhiên rằng, “Ông ấy rất rất sẵn lòng.”

Hạng mục tòa mái ấm Thiên Nga đã trải được tư năm.

Mặc mặc dù Văn Duệ vẫn trở thành không có tác dụng, tuy nhiên bám theo khuynh phía giá chỉ mái ấm đang được tăng phin cũng tiếp tục tìm hiểu được nhiều chi phí. Số chi phí cơ đoán hội chứng còn nhiều hơn thế nữa vội vàng bao nhiêu lượt số chi phí nhưng mà bọn hắn tìm được kể từ đụn vật tư xây cất này.

Ba người nhì mặt mày nhìn nhau, ko một ai lên giờ.

Giang Nhẫn cười: “Không sao, coi như mái ấm bọn họ Giang công ty chúng tôi hiếu kính những vị chi phí bối. Vậy thì lúc này khuôn khuôn khổ nhưng mà “các vị ko vừa vặn mắt” còn tồn tại quyền lợi rất ít này của tôi, những vị ham muốn liên minh Hoặc là ko đây?”

Trần Bình trầm mặt: “Thêm 10% chi phí.”

Giang Nhẫn quăng nhì tấm hình họa chụp lên phía trên mặt bàn, là hình chụp tình nhân đang được kéo tay ông tao lên đường sắm sửa, anh cười cợt khẽ: “Giảm 10%?”

Trần Bình vỗ bàn vực lên.

Giang Nhẫn ko chính vì vậy nhưng mà bị tác động: “Ngày mai ký ăn ý đồng, liên minh hạnh phúc.” Anh sụp đổ rượu cho tới từng người một, rồi ở ngay lập tức trước mặt mày chúng ta nhưng mà nhen nhóm tấm hình họa lên đường, thời điểm hiện nay mới nhất cười cợt rằng, “Đừng giá, rời 10% đơn thuần rằng đùa thôi, giá thành nên ra làm sao thì tất cả chúng ta bám theo nấc giá chỉ cơ.”

Mấy người nhì mặt mày nhìn nhau, sau cùng đều đồng ý ký ăn ý đồng. Vương tổng ngóng bao nhiêu người cơ lên đường rồi cười cợt ha ha: “Tôi ko nhìn lầm người, cậu còn cường thế rộng lớn thân phụ cậu nhiều. Sắc mặt mày vừa vặn rồi của đám người tề thiệt là ha ha ha!”

“Cũng đều nhờ sở hữu Vương tổng.”

Vương tổng khoát tay: “Ban đầu đúng là không thích liên minh với mặt mày cậu, mặc dù sao bao nhiêu người tụi tôi đã và đang từng bại ở nhập tay Tuấn Dương. Người cậu cơ của cậu thiệt sự dám đổ tiền đi ra, lại còn thật nhiều chi phí như thế, chậc chậc…”

Giang Nhẫn cười cợt nói: “Chờ khuôn khổ của tôi hoàn thành xong tiếp tục chào ngài ăn cơm trắng.”

Vương tổng là kẻ trước tiên xấp xỉ. Ông tao rất rất yêu thương chi phí, Văn Duệ lại cho tới nhiều chi phí như vậy, đương nhiên ông tao tiếp tục xao động. Tuy nhiên qua loa bao nhiêu lượt sử dụng cơm trắng, Giang Nhẫn nhìn qua loa quả tình ko tệ. Co được dãn được, dạng người như thể vậy, kết giao phó cũng ko tồi tệ.

Giang Nhẫn vẫn nhìn đi ra được điều này, nên có thể chào 1 mình ông tao ăn cơm trắng những nhì lượt, khi cơ mới nhất hiểu rằng kể từ Vương tổng vẫn lấy vô số chi phí vốn liếng của Văn Duệ. Đoán chừng tòa mái ấm Thiên Nga mặt mày cơ đều bị hắn tao xài không còn sạch sẽ.

Cao Nghĩa cũng cảm nhận thấy ko thể tưởng tượng nổi: “Tòa mái ấm Thiên Nga tìm được nhiều chi phí như thế, hắn vậy nhưng mà phân tách không còn cho tới đám người này. Ba cậu nhưng mà hiểu rằng ko chừng tiếp tục tức bị tiêu diệt rơi rụng thôi.”

Giang Nhẫn nói: “Ba tôi ko quan hoài cho tới chi phí.” Anh thản nhiên rằng, “Ông ấy chỉ quan hoài cho tới Văn Mạn.”

Công trình không hề bị trì ngừng nữa, trong tâm địa Giang Nhẫn thoải mái, cười cợt giỡn nói: “Không tin tưởng thì nhằm tôi gọi điện thoại cảm ứng thông minh cho tới ông ấy.”

Giang Quý Hiển ở đầu chạc mặt mày cơ nhận năng lượng điện.

Chủ tịch Giang nói: “Sao vậy, cần thiết gì hả?”

“Ba, nếu mà thành phố Hồ Chí Minh H mặt mày này con cái ko thực hiện nổi nữa, con cái trở lại thành phố Hồ Chí Minh B thì phụ thân tiếp tục giao phó lại doanh nghiệp cho tới con cái cần không?”

Chủ tịch Giang tức quá hóa cười: “Thế này, phụ thân ngươi còn chưa xuất hiện bị tiêu diệt nhưng mà ngươi vẫn suy nghĩ cho tới gia tài rồi à?”

“Cũng ko hẳn.” Giang Nhẫn rằng, “Con chỉ không thích cho tới Văn Duệ một xu này, khoản chi phí kể từ tòa mái ấm Thiên Nga phụ thân sở hữu chắc chắn rằng sẽ không còn tịch thu lại sao?”

Giang Quý Hiển nói: “Hạng mục cơ cậu ấy vững chắc vẫn tốn vô số sức lực lao động, vừa vặn mới nhất chất lượng tốt nghiệp đi ra vẫn hợp tác nhập thực hiện. Ba vẫn đồng ý với u con cái cần quan hoài cậu ấy…”

Giang Nhẫn húi điện thoại cảm ứng thông minh, chất vấn Cao Nghĩa: “Bây giờ tin tưởng chưa?”

Cao Nghĩa tĩnh mịch.

Giang Nhẫn và Văn Duệ như nước với lửa đã và đang nhiều năm rồi.

Có thể đều là Văn Duệ lấy lòng Giang Quý Hiển, Giang Nhẫn thì ngang tàng cứng cỏi, chỉ biết oán thù giận dỗi phụ thân anh. Hai mươi năm vừa qua đều đơn thuần như thế.

Tâm nguyện lớn số 1 của Giang Quý Hiển chỉ hoảng là ham muốn nhì người chúng ta công cộng sinh sống tự do, một người là cật ruột của ông, người còn sót lại là kẻ nhưng mà Văn Mạn thương yêu thương.

Hễ Giang Nhẫn tìm hiểu kiếm sự trợ giúp kể từ Giang Quý Hiển thì ông đều sẽ có được đòi hỏi tiên quyết đó là ham muốn nam nhi cần công cộng sinh sống tự do cùng theo với Văn Duệ.

Chừng này Giang Quý Hiển còn sinh sống, Giang Nhẫn tiếp tục không tồn tại kĩ năng lấy không còn toàn cỗ gia tài kể từ ông.

Anh ham muốn trị Văn Duệ thiệt thực sự chỉ hoàn toàn có thể phụ thuộc bạn dạng đằm thắm bản thân nhưng mà thôi.

Cao Nghĩa vỗ bẫy vai Giang Nhẫn: “Tiểu Giang tổng buông lỏng, hắn tao không tồn tại chi phí tuy nhiên rất rất thời gian nhanh thôi cậu sẽ có được.”

Giang Nhẫn cũng ko nhịn được cười cợt.

Trong khi công trình xây dựng hừng hực khí thế nhưng mà tổ chức, một đợt tiếp nhữa ngày hè lại lặng lẽ tiến bộ cho tới.

Mạnh Thính đã và đang không xa lạ với khá thở của thành phố Hồ Chí Minh này.

Cô tìm hiểu một việc làm, vào ngày cuối tuần đi làm việc ở một quán sách ở ngay gần ngôi trường học tập. Tiền bổng tuy nhiên không đảm bảo, tuy nhiên việc làm thì rất rất nhàn hạ rỗi.

Ông mái ấm siêu quí cô, kể từ sau thời điểm Mạnh Thính cho tới thực hiện thì thu nhập của tiệm sách đã và đang tăng thêm.

Dù cô chỉ tĩnh lặng ngồi cạnh cửa ngõ xem sách tuy nhiên cũng xinh rất đẹp vô nằm trong.

Toàn cỗ đứa ở thành phố Hồ Chí Minh B đều đã biết cô sở hữu một người các bạn trai ĐK ko được chất lượng tốt lắm, người các bạn trai cơ ko hề cho tới thăm hỏi cô. Thậm chí còn tồn tại tin tưởng vọng gác rằng cô vẫn chia ly với những người các bạn trai cơ rồi.

Công việc của Mạnh Thính nước ngoài trừ việc trộn coffe thìa là bố trí giá chỉ sách, cô tự động tìm hiểu nụ cười cho chính bản thân ở thành phố Hồ Chí Minh nhưng mà Giang Nhẫn vẫn lớn mạnh, cơ hội một khoảng chừng thời hạn thì lặng lẽ lặng lẽ gửi chi phí cho tới đến Cao Nghĩa.

Cao Nghĩa dở khóc dở cười cợt.

Mẹ nó chi phí này vốn liếng đó là của ông nhưng mà, sản phẩm xung quanh lên đường quẩn lại vẫn về lại mặt mày ông.

Có một chuyện Cao Nghĩa đặc trưng lưu ý cho tới, cơ đó là chân của Giang Nhẫn còn tồn tại thời cơ được điều trị ngoài hay là không. Không chỉ mất Cao Nghĩa lưu ý, Giang Quý Hiển cũng quan hoài cho tới yếu tố này, không mong muốn đại phần lớn những bác bỏ sĩ nội địa sau thời điểm coi xong xuôi phim chụp X-quang vẫn bảo rằng sẽ không còn dễ dàng trị ngoài.

Giang Nhẫn ngược lại vẫn lạnh lẽo nhạt: “Trong nước ko được thì ngóng 2 năm nữa đi ra quốc tế test một ít coi sao.”

Lúc Mạnh Thính được nghỉ ngơi hè, một số trong những Chuyên Viên Dự kiến rằng giá chỉ mái ấm tiếp tục tăng phin bên trên góc nhìn rộng lớn.

Tống Hoan Hoan nói: “Ôi, thời đại lúc này còn giúp trạng sư gì nữa cơ chứ, ý thức về pháp luật của những người dân nước bản thân đâu sở hữu cao. Đoán chừng sở hữu qua loa nhì mươi năm nữa thì khuôn nghề nghiệp này của tất cả chúng ta cũng ko phất lên được, vẫn là làm những công việc BDS tìm được chi phí rộng lớn, gửi ngành thôi gửi ngành thôi, bản thân tiếp tục phú quý nhập vài ba phút.”

Mễ Lôi cười cợt cô ấy: “Nếu vậy thì lúc này cậu lên đường xây nhà ở lên đường.”

Tống Hoan Hoan thực hiện cỗ ham muốn tấn công cô nàng: “Tớ muốn làm xây cơ chứ, tuy nhiên nhưng mà ko kịp rồi!”

Chuyển ngành đơn thuần rằng đùa nhưng mà thôi, chúng ta Khi nghỉ ngơi hè sở hữu thời cơ cho tới tòa án thực tập dượt, thực hiện phụ tá cho tới quan tiền tòa. Yêu quí ngành này nên mới nhất lựa chọn nó, chính vì vậy người xem thường rất phấn khích.

Tống Hoan Hoan nhào cho tới mặt mày người Mạnh Thính: “Thính Thính! Cậu ko thể về mái ấm nên thấy ko sung sướng sở hữu cần không?”

Mạnh Thính nháy đôi mắt bao nhiêu cái: “Không cần đâu.” Chỉ là cô không thích Giang Nhẫn cần buồn nhưng mà thôi.

Cô rằng với Giang Nhẫn là ham muốn nằm trong bạn hữu lên đường tòa án thực tập dượt, Giang Nhẫn trầm đem ko rằng lời nói này.

Giang Nhẫn liếc nhìn dự trù về lợi tức đầu tư nhưng mà chống tài vụ fake lên.

Đằng tiếp sau đó là một trong chuỗi số 0.

Đây là thời khắc nhưng mà giá chỉ mái ấm nhập quy trình hoàng kim không ngừng nghỉ tăng phin.

Xem thêm: hình tượng của đối phương không ổn lắm

Thật lâu sau, anh mới nhất cười: “Tháng Mười cho tới, anh tiếp tục qua loa vị trí em.”

Đến nhằm nuôi em cơ.

Có thể yêu thương người vẫn trở thành tài tình như anh thiệt nhiều thiệt nhiều hoặc không?