cẩm nang giả ngoan của kẻ điên

                                    
                                              

Trời mưa to tát, xe pháo hỗ tương nhộn nhịp.

Trên xe pháo yên ổn ắng bị giờ chuông đánh tan, tạm dừng rồi lại vang lên, liên tiếp bao nhiêu đợt, lái xe mới mẻ coi nhập kính chiếu hậu nhập xe pháo.

Bạn đang xem: cẩm nang giả ngoan của kẻ điên

Chỉ với cùng 1 người ngồi bên trên ghế sau, người nọ đem quần âu tây White, thế thản nhiên, bên dưới ống tay áo lòi ra hai tay White nõn hiện tại rõ ràng gân xanh rì, coi cái thương hiệu bên trên screen điện thoại thông minh địa hình cá nhân, nhập đôi mắt không tồn tại một chút ít xúc cảm.

Trên khuôn mặt mũi của những người con trai vẫn với những dấu tích của thời hạn, tuy nhiên trời sinh vẫn mang lại anh tạo được làn domain authority đẹp nhất của thời trẻ trai.

Cuối cùngg giờ chuông reo lên đợt loại tư, điện thoại thông minh đã và đang được liên kết.

Người con trai bấm loa, ném điện thoại thông minh địa hình lịch sự ghế ở kề bên.

Sau khi liên kết, giờ quở mắng thô tục và gắt gỏng bên trên điện thoại thông minh vang lên, đặc

biệt là nhập xe pháo yên ổn tĩnh.

"Trần Kỳ Chiêu mi thực sự loại biết lấp giấu quanh, mi thâm nho vì vậy cũng ko hoảng đoản mệnh..."

Tiếng quở mắng kế tiếp, tiếng nói ở đầu điện thoại thông minh mặt mũi tê liệt càng tăng giá buốt bực: "Không trúng, ko nên mi đoản mệnh, là mạng mi tự khắc mệnh, tía mi bị tiêu diệt vì như thế bệnh nguy kịch, ko bao lâu sau u mi cũng lên đường, trong cả anh trai mi cũng tự động sát trước mặt mũi, người ở trong phòng chúng ta Trần đều bị mi tự khắc bị tiêu diệt, phế truất vật như mi còn tồn bên trên thực hiện gì?"

Tiếng quở mắng liên tiếp vang lên, đứa ở đầu điện thoại thông minh tê liệt đang được trút bỏ không còn xúc cảm, thiệt sự đặc biệt khó khăn nghe.

Đúng khi bắt gặp tín hiệu đèn đỏ, lái xe coi kính chiếu hậu ko tách đôi mắt, ngay tắp lự thấy người con trai ngồi ở ghế sau vẫn vẻ mặt mũi giá tiền lùng như từng khi.

Xem thêm: binh lâm thiên hạ

Người con trai hé miệng: "Bác Lâm, người lịch thiệp ko chửi tục."

Cậu mỉm mỉm cười, giọng điệu thực bụng như ham muốn hỏi: "Bên tê liệt trời mưa sao ạ? Bác quan niệm dù không?"

Đầu mặt mũi tê liệt điện thoại thông minh ko rõ ràng vẹn toàn nhân, tức thì mắng: "Mang dù cái cc, Trần Kỳ Chiêu, mi điên đầy đủ chưa!"

"Chỗ con cháu đang được mưa. Mưa thật nhiều."

Trần Kỳ Chiêu liếc đôi mắt quan sát về trận mưa xối xả ngoài hành lang cửa số, tiếng nói ko hề đem theo đòi cảm xúc: "Anh trai con cháu cũng bị tiêu diệt vào trong ngày mưa to tát."

Đầu điện thoại thông minh mặt mũi tê liệt sửng oi một thời gian, ko ngóng ông tao rỉ tai, Trần Kỳ Chiêu lại rằng ——

"Ngày mưa là ngày lành lặn."

Trần Kỳ Chiêu như than thở thở: "Ngồi tù nguyệt lão gông cũng chính là ngày lành lặn."

Xem thêm: trọng sinh chi tra thụ

Cậu đùng một phát nhảy mỉm cười, gửi đề tài: "Nghe rằng tuần hậu sinh nở nhật chưng Lâm, con cháu trai không tồn tại gì nhằm tặng nên đành gửi một lời chúc tụng vậy."

"Cháu chúc chưng sinh sống lâu, cả đời bị - tù - nhốt ——"

Một lát sau, giờ mắng chửi ở đầu điện thoại thông minh mặt mũi tê liệt mất tích, lái xe liếc coi kính chiếu hậu, Trần Kỳ Chiêu dữ thế chủ động hớt tóc máy, coi như giờ chửi một vừa hai phải rồi ở mặt mũi tê liệt ko xẩy ra, cũng ko tác động cho tới tâm lý của cậu một chút nào.